Lục Tinh Diên: "..."
Khương Cấp gạt tay anh ta ra: "Cậu rất muốn làm em trai của tôi? Trong mắt cậu, anh em là mối quan hệ có thể tùy tiện hôn nhau à? ... Đừng lấy cái lý do vớ vẩn chứng minh mình không sợ người đồng tính ra mà lừa tôi."
Lục Tinh Diên nghẹn lời, hồi lâu mới nói: "Anh em khác thì không được, nhưng chúng ta lại không có quan hệ huyết thống."
"Đây có phải trọng tâm không?"
"..."
Không phải.
Trọng tâm là, tại sao anh ta lại muốn hôn anh trai.
Khương Cấp muốn đáp án này, Lục Tinh Diên hiểu. Và cũng hiểu rằng, anh ta nên nhân cơ hội này thú nhận động cơ, nói dối một câu "bởi vì tôi thích anh", thuận thế mà bắt đầu theo đuổi.
Đây không phải là kế hoạch của anh ta sao?
Nhưng đối diện với đôi mắt lạnh lùng thấu hiểu lòng người của Khương Cấp, cổ họng Lục Tinh Diên khô khốc, khó mà mở lời.
Thôi được, làm tra nam vẫn khá là khó khăn đấy.
"Tôi thích anh." Lục Tinh Diên cúi gằm mặt, lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Khương Cấp không nghe rõ: "Cậu nói gì?"
"..." Lục Tinh Diên ngượng chín mặt, lại lí nhí một tiếng: "Tôi thích anh."
Khương Cấp lờ mờ nghe rõ âm tiết, không chắc chắn lắm: "Cậu nói lại lần nữa?"
"Tôi nói, tôi thích anh, cho nên mới quấy rối tìиɧ ɖu͙© anh!" Lục Tinh Diên xấu hổ thành giận, nói năng lộn xộn: “Bây giờ anh nghe rõ chưa! Tôi thích anh, thích anh, thích anh, nghe thấy chưa?"
Khương Cấp im lặng hai giây: "Cậu nói to hơn nữa đi, cả công ty đều nghe thấy rồi đấy."
Lục Tinh Diên: "..."
Khó, khó quá đi.
Hóa ra làm tra nam là một loại nghề nghiệp kỹ thuật cao cấp, người thường không làm được.
Lục Tinh Diên nói xong liền cảm thấy như ngồi trên đống lửa, như có xương mắc trong họng, như có gai đâm sau lưng, nhưng đã nói rồi thì anh ta bắt đầu bất cần: "Vậy từ hôm nay, tôi sẽ theo đuổi anh. Khương Cấp, anh cứ đợi đấy!"
"..." Đầu Khương Cấp ong ong, không thể tin nổi nhìn kẻ theo đuổi mình.
Người này tựa như yêu ma thượng cổ, phong ấn đại khai, một thân yêu khí ngút trời đã không thể áp chế được nữa.
Anh ta nhìn Khương Cấp vài giây, với vẻ mặt mà anh ta tự cho là rất ngầu, đeo lại chiếc kính râm đã tháo ra khi vào cửa lên mũi, đứng dậy đầy phong thái, kiêu ngạo nói: "Hôm nay nói chuyện đến đây thôi, tôi đi đây, về nhà đợi anh."
Sau đó, Lục Tinh Diên bước đi với dáng vẻ ngông nghênh, suýt nữa đâm sầm vào cửa kính, chân tay lóng ngóng bỏ chạy thục mạng.
---
Có những người đã đi xa, nhưng dư âm của họ vẫn còn đọng lại.
Trong căn phòng khách nhỏ xíu, cứ như thể có cả vạn con muỗi đang vù vù bên tai Khương Cấp. Là Lục Tinh Diên cứ bay lượn quanh anh: tôi thích anh, thích anh, thích anh…
Thật sao?
Khương Cấp không tin.
Không phải Khương Cấp chưa từng nghĩ, tại sao mấy năm nay Lục Tinh Diên cứ bám riết lấy anh.
Ban đầu có thể là vì ghét, cố tình gây sự, nhưng sau này hiển nhiên không phải nữa. Thực sự ghét một người là muốn người đó biến mất, chứ không phải cứ vài ba hôm lại tìm cớ bám lấy đối phương.
Khương Cấp cảm thấy, Lục Tinh Diên hơi sùng bái anh, một kiểu ngưỡng mộ của em trai dành cho anh trai, muốn làm thân với anh.
Nhưng từ khi quen biết, họ đã như một đôi oan gia, sống chung nhiều năm theo kiểu cứ gặp là cãi nhau. Lục Tinh Diên không tiện nhượng bộ, nên cứ vòng vo tam quốc, vô cớ gây chuyện.
Tuy nhiên, những "chuyện" trước đây có thể miễn cưỡng hiểu là trò đùa, một cậu em trai non nớt dùng thủ đoạn vụng về để thu hút sự chú ý của anh.