Gần đây, Chu Dục An phát hiện người đàn ông bên cạnh tựa hồ như có chút thất thần, từ sau khi chính mình đầu óc mê mẩn hỏa tốc lĩnh chứng ẩn hôn với anh ta, hắn chưa từng thấy dáng vẻ này của Tiêu Lẫm.
Thân là tổng tài Tiêu Lẫm truyền thông Phong Thượng, năm 20 tuổi đã lạnh lùng có trí hơn xa bạn cùng lứa tuổi, đáy mắt thâm trầm như bầu trời sao bao hết tất cả, một gương mặt càng soái khi đến mức nhiều đỉnh lưu giới giải trí cũng tự thấy không bằng.
Không có biết bao nhiêu người đâm đầu muốn bò lên giường của vị tổng tài này, nhưng đáng tiếc Tiêu Lẫm đôi với ai cũng là bộ mặt lạnh băng sương giá, giống như bộ dáng của vương cao trời sinh cao ngạo mà nhìn xuống mọi người, trừ bỏ Chu Dục An.
Hai người vốn dĩ là một hồi trời xui đất khiến ngoài ý muốn, sau đó hỏa tốc đăng ký kết hôn, nhưng trừ bỏ hai người cũng không có ai biết về mối hôn sự này, nếu không chuyện này bị lộ ra ngoài, nói không chừng cậu một tên diễn viên nhỏ tuyến ba sẽ bị cư dân mạng bạo lực mạng đến chết.
Nhưng điều thần kỳ là, sự tồn tại của một đóa hoa cao lãng như vậy, thế mà đối xử với cậu rất tốt, chiều chuộng một cách khó hiểu, Chu Dục An vẫn luôn có chút hoảng hốt về chuyện này.
Tóm lại ở trong mắt cậu, người này xưa này đều là bình tĩnh cơ trí, đối với hết thảy đều là bình tĩnh, có cảm giác như tất cả mọi thứ đều nằm trong tay anh.
Cũng chính vì như vậy, sự thất thần có anh mới thể hiện rõ sự khác thường, thậm chí là quỷ dị.
Thẳng đến khi cậu cẩn thận hỏi ra miệng, trên gương mặt điêu khắc soái khí của Tiêu Lẫm lập tức đen như mực, đáy mắt sâu thẳm lại càng khủng bố như muốn ăn thịt người.
Chu Dục An bị dọa sợ, cẩn thận hỏi: “Làm... làm sao vậy?”
Tiêu Lẫm nhìn người yêu bị dọa giật mình mới hơi hoàn hồn lại, sau đó dùng thần sắc mà Chu Dục An chưa bao giờ nhìn thấy nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, hồi lâu sau mới buồn bực phun ra mấy chữ.
“Ông ta đã trở lại.”
“Ai?” Chu Dục An bất an lo sợ hỏi, trong lòng có chút khó chịu khó hiểu, suy đoán trong lòng sợ là bạch nguyệt quang gì đó, nhưng nhìn biểu tình trên gương mặt cương nghị trẻ tuổi này lại có chút không giống.
“Ba anh.” Tiêu Lẫm âm trầm nói.
Chu Dục An cứng họng, cha Tiêu tổng, nhưng đây là biểu tình gì thế?
Chu Dục An nào có thể lý giải được tâm tình hiện tại của Tiêu Lẫm, cái người đàn ông chỉ nhìn vào lợi ích, là người đàn ông đã tạo ra tổn thương quá lớn với anh khi còn nhỏ.
Ông ta vô tình, máu lạnh, nhưng lại cường đại, cường đại đến Tiêu Lẫm cũng không thể không sợ hãi mà lùi bước.
Nhiều năm qua ông ta như một ngọn núi lớn đè trên đỉnh đầu Tiêu Lẫm, cho dù là anh ta đứng ở rất ra cũng không thoát khỏi tòa núi lớn này, cũng không vứt bở được ảnh hưởng của ông ta đối với Tiêu Lâm.
Đó chính là một tên điên.
May mà người nọ không đặt anh ta ở trong lòng, giữa hai cha con mấy năm cũng không gặp được một lần, cũng không nói được một câu, nhưng bây giờ, ông ta thế mà lại trở về?
Tinh thần Tiêu Lẫm không khỏi căng chặt, ông ta trở về làm cái gì? Có mục đích gì? Ông ta có làm hại để người anh ta yêu không?
Không có ai biết Tiêu Lẫm bá đạo tổng tài mặt lạnh cũng có sợ hãi trong lòng, đó là bọn họ không biết, bên trên Tiêu Lẫm còn có một đại Tiêu tổng khủng bố hơn, Tiêu Minh Lãng.
...
Lúc này, kẻ điên đang ở sân bay, sau khi xuống máy bay anh bước chân dài chậm rãi đi ra khỏi sân bay, đi phía sau còn có hai bảo tiêu hắc y làm hết phận sự lại vô cùng chuyên nghiệp một trái một phải đi theo phía sau anh, một cỗ hắc khí khó hiểu làm người khác không dám dễ dàng tới gần người đàn ông đi phía trước bọn họ.
Nhưng nhìn người đàn ông ở giữa được hai người bảo vệ lại hình thành tương phản với bọn họ, cử chỉ nho nhã thong dong, trên mặt thậm chí còn mang theo ý cười, nhưng thần kỳ là, khí thế của anh lại còn cường đại hơn hai sát thần ở phía sau.
Gương mặt anh tuấn làm người qua đường sôi nổi nhường đường, ngũ quan cương nghị lại không mất đi hiền hòa, kiện áo gió dài quá đầu gối, lại cộng thêm khí chất trời sinh, lập tức, người đàn ông này đi qua đều có từng đợt tiếng thét chói tai, fans đi tiếp đón ở sân bay ồn ào quên đi thần tượng của mình, không khống chế được mà cầm di động điên cuồng hét chói tai chụp lia lịa.
Nhưng đợi bọn họ chụp xong mới phát hiện không tìm thấy người này trong giới giải trí, nhưng nhan sắc này khí chất này, chính là đỉnh lưu cũng không quá?!
Huống hồ vị ca ca này cũng đẹp trai quá rồi, dáng vẻ thành thục lại ổn trọng quả thật là mị lực vô biên, anh thậm chí còn mỉm cười với fans ven đường lộ ra si mê.
Lập tức lại có tiếng thét chói tai mất không chế, nhưng cũng không có ai dám tiến lên, không biết tại sao, vị ca ca này rõ ràng là đang cười ôn hòa như vậy , nhưng xung quanh lại có một cỗ khí thế làm người khác không dám đến gần, huống hồ còn có hai bao tiêu cao lớn hung thần sát khí gắt gao bảo vệ ở phía sau anh.
Mặc kệ mặc kệ, ca ca gϊếŧ tôi, ca ca thần tiên, móc treo quần áo, ca ca chân dài quá! Còn nhìn tiếp nữa sẽ phải di tình biệt luyến, so với ca ca thần tượng còn đẹp trai hơn rất nhiều.
Tịch Lãng hơi cong cong khóe miệng, đối với trường hợp diễn thanh thần như vậy với anh mà nói, đương nhiên chỉ là chuyện quen hay làm.
Chỉ là mười mấy đứa trẻ mười mấy tuổi, các cô có biết ca ca làm bọn họ hét chói tai kỳ thật đã sắp 40 tuổi không?
Tịch Lãng vừa mở mắt đã trở thành Tiêu Minh Lãng, nhìn fans ở sân bay điên cuồng như vậy có thể đoán ra được, đây là một cuốn tiểu thuyết lấy thế giới giải trí làm chủ.
Anh tỉnh lại là đang nằm trên giường lớn khách sạn xa hoa lãng phí nào đó ở nước F, may mà không có hiện trường cường X gì đó, nhưng...
Tóm lại sau khi sơ lượt cốt truyện xong, lập tức quyết định về nước, cho nên bây giờ mới xuất hiện ở sân bay.
Cuốn tiểu thuyết này là cuốn tiểu thuyết chủ thụ tên là [Tôi bạo hồng sau khi kết hôn chớp nhoáng với bá đạo tổng tài].
Là một thế giới nam nam có thể kết hôn, chủ thụ tên là Chu Dục An, nam chính công là Tiêu Lẫm, vừa vặn chính là con trai lớn của thân thể mà Tịch Lãng xuyên qua này.
Anh sau khi cẩn thận xác nhận, anh chưa từng đến thế giới này, nhưng cũng tuyệt đối là thế giới chịu ảnh hưởng của 9527 ảnh hưởng mới xảy ra vấn đề.
Giống như trước đây, thân thể này vẫn là thân thể của Tịch Lãng, mặt cũng là mặt của anh, chỉ là thân thể này có đã là người đàn ông 38 tuổi, trên mặt Tịch Lãng có nhiều thêm một chút thành thục ổn trọng nội liễm.
Nhưng anh cũng không tính là già, tương phản nhìn gương mặt của anh chỉ tầm hơn 30 tuổi, cùng người bạn đồng lứa cũng không nhìn ra tuổi tác thật, chỉ là có nhiều thêm tích lũy và lắng đọng, lại càng có thêm mị lực, là loại mà người trẻ tuổi không thể có được.
Trong tiểu thuyết Tiêu Minh Lãng chính là một cái phông nền, lên sân khấu cũng không nhiều, hơn nữa hàng năm bay vòng quang thế giới, nhà cố định là một tòa lâu đài cổ ở nước F, nghe nói thê thϊếp của anh thành đống... khụ khụ, dù sao cũng không phải là cái người gì tốt đẹp.
Nam chính công vô cùng căm thù và kiêng kị anh.
Tịch Lãng một đường không gặp trở ngại đi ra khỏi sân bay, cách đó không xa có một chiếc xe xa hoa đã sớm chờ ở đó, tài xế càng là cũng kính đứng ở đó nghênh đón anh.
Tịch Lãng nhìn chung quanh một vòng, cũng không có nhìn thấy thân ảnh của nam chính công, Tiểu 8 cũng không kiểm tra đo lường được hắn ở trong xe.
Quả nhiên là không đến, có thể thấy được quan hệ hai cha con cũng thật là căng thẳng.
Tịch Lãng đang nghĩ ngợi, đột nhiên có một thân ảnh nhanh hỏa tốc xông tới, nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, bảo tiêu phía sau cơ hồ là lập tức xông lên, đáng tiếc là không còn kịp nữa rồi.
Tàn ảnh đâm thẳng về phía Tịch Lãng.
Thân thể Tịch Lãng hơn lảo đảo, lực đạo đâm phải bất động thanh sắc mà lùi về phía sau, ngay sau đó được một cánh tay dài duỗi ra ôm vào trong lòng.
Một loạt hành đông nước chảy mây trôi, hai bảo tiêu phía sau sửng sờ một chút, nhưng chính bởi vì nhìn thấy động tác này của ông chủ bên bọn họ lúc này mới dừng bước chân lại.
Nếu không phải đạo thân ảnh này đυ.ng ở phía trước ông chủ, tuyệt đối sẽ bị bọn họ xách lên như xác con gà nhỏ ném ra xa.
Gần như đồng thời, chỗ ngoặc có vài tiếng xúc động phẫn nộ ồn ào truyền tới.
“Cmn chạy nhanh như vậy, Diệp Cảnh Diệu mày có bản lĩnh thì đừng chạy!”
“Đúng vậy có bản lĩnh đánh An An của bọn tao thì ngươi có bản lĩnh đừng có chạy! Không biết xấu hổ, giới giải trí chính là vì có loại bại hoại như hắn mới trở nên dơ bẩn như vậy.”
“Đúng vậy, chưa từng gặp người không biết xấu hổ như vậy, ngày ngày mua hot search, dáng vẻ của mình thế nào trong lòng không biết rõ sao?”
“Giống như là chó liếʍ dính đến Tiêu tổng của chúng ta, kỹ thuật diễn xấu hổ đến mức làm tôi dùng ngón chân cũng đào ra được ba phòng khách, mặt mũi bao lớn mà còn phải ngày ngày treo lên hot search?”
“Đúng vậy, lần này Diệp Cảnh Diệu phải lăng ra khỏi giới giải trí!”
“Đúng, Diệp Cảnh Diệu lăn ra khỏi giới giải trí! Cút ra khỏi giới giải trí!”
Từng tiếng từng tiếng “Diệp Cảng Diệu lăn ra khỏi giới giải trí” hét lên.
Chớp mắt, một làn sóng fans phẫn nộ cầm cái loại đèn bảng hiệu vọt từ chỗ ngoặc ra, trên mặt bọn họ đều là phẫn nộ, bộ dáng kích động như phần mộ tổ tiên nhà bọn họ bị đào ra vậy.
Tịch Lãng cúi đầu nhìn người trong ngực, cả người hắn bọc như cái bánh chưng, cũng không biết làm sao mà fans nhận ra hắn được.
Có điều lúc xông tới hắn tựa hồ như đã đem áo khoác và mũ làm rớt mất, nhưng vẫn có khẩu trang che nửa gương mặt, ở cổ còn có một chiếc khăn quàng cổ hận không thể che lấp toàn bộ gương mặt.
Lúc Tịch Lãng cúi đầu nhìn, người trong ngực cũng đang cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn.
Thân hình Tịch Lãng cao lớn, người này vốn dĩ chỉ cao đến cằm anh, vừa nãy đυ.ng quá nhanh lại không đứng vững, một đầu đâm vào lòng anh, đầu thế mà chỉ đến ngực anh.
Vì thế người này vừa ngẩng đầu, đã đối diện với cằm của Tịch Lãng, vì thế đôi mắt liền mang theo vài phần hài hước và quan sát.
Người đàn ông này đẹp trai quá! Lúc này trong đầu Diệp Cảnh Diệu rất không thích hợp mà nhảy ra một ý nghĩ như vậy, nhưng giây tiếp theo, đám fans điên cuồng kia đã đi về phía này.
“Diệp Cảnh Diệu đâu? Chạy đi đâu rồi?”
“Woa vị ca ca kia là ai, đẹp trai quá!”
“Trời ơi xin lỗi ca ca em muốn di tình biệt luyến, đẹp trai quá rồi đi, là ca ca nhà ai thế nhanh chụp ảnh, tôi muốn biết...”
Fans điên cuồng lập tức bị Tịch Lãng hấp dẫn sự chú ý, nhưng cũng càng lại gần thêm.
Tịch Lãng hứng thú mà nhìn người trong lòng, không có động tác gì, anh lại muốn nhìn xem cậu sẽ làm thế nào.
Kết quả giây tiếp theo, Diệp Cảnh Diệu nhìn anh một cái xong thế mà một lần nữa vùi đầu vào lòng anh.
“Chồng!”
Tịch Lãng: Hửm???
“Chồng sao anh bây giờ mới đến, người ta đã đợi anh cả nửa ngày rồi.”
Giọng nói ngọt ngào của thiếu niên, có một cổ hương vị hờn dỗi, vừa ngọt vừa ngấy làm cho Tịch Lãng dở khóc dở cười.
Tịch Lãng chậc một tiếng, thật là một nhóc lanh lợi.
Cho nên trong nguyên tác cậu ta sao lại có thể đem mình trở thành nam phụ độc ác người người đòi đánh? Vừa ngu xuẩn vừa độc ác không có đầu óc, đơn thuần, là nam phụ độc ách ngốc nghếch đi làm đá kê chân cho nam chính thụ?
Tịch Lãng có chút nghi hoặc, nhìn người trong ngực vừa nãy khi nhìn thấy anh, đôi mắt xinh đẹp lóe lên sự khôn khéo cùng tính kế, có nhìn thế nào cũng không giống loại người ngu xuẩn mà.
Tịch Lãng khẽ mỉm cười, một tay còn rất tự nhiên ôm lấy eo người trong lòng, anh còn nghe được người trong lòng căng thẳng nắm lấy góc áo anh nhỏ giọng cầu khẩn nói.
“Cầu xin anh, giúp tôi đi.”
Mọi người chỉ nhìn thấy đại soái ca dùng ánh mắt sủng nịch nhìn tiểu khả ái trong ngực, anh thậm chí còn khẽ cúi đầu hôn lên đầu người trong lòng, sau đó thấp giọng nói bên tai người đó gì đó, hình ảnh này quả thật là quá sủng.
“A a a a tôi chết rồi, đây là hình ảnh tuyệt thế gì thế, quá sủng rồi đi, tôi sắp gặm đường luôn rồi!”
Trên thực tế Tịch Lãng chỉ là hơi dán sát vào tai cậu, thấp giọng nói: “Nhưng tôi vì cái gì mà phải giúp cậu chứ?”
Giọng nói của anh trầm thấp dễ nghe, là loại thành thục ổn trọng, là giọng nói trầm tính bẩm sinh dễ nghe.
Hô hấp ấm áp cùng với hương vị của anh phun lên mũi Diệp Cảnh Diệu, cậu chỉ cảm thấy một trận khô nóng khó hiểu, vành tai không nhịn được mà đỏ lên.
Đây chính là giọng nói có thể khiến cho người ta mang thai trong truyền thuyết sao?
“Chỉ cần anh chịu giúp tôi, tôi cái gì cũng có thể đồng ý với anh.”
“Cái gì cũng có thể sao?” Ý cười trên khóe môi Tịch Lãng càng thêm rõ ràng.
“Phải.”
Sau đó mọi người liền nhìn thấy người đàn ông cao lớn vẻ mặt sủng nịch, kéo áo khoác gió rộng thùng thình của mình bao bọc người trong lòng lại, lúc này mới cười với một đám fans vây quanh bọn họ lễ phép nói bọn họ nhường đường.
“Trời, ca ca gϊếŧ tôi, người đã đẹp trai thanh âm còn dễ nghe như vậy! Ca ca nói chuyện như muốn mạng vậy!”
“...”
Mọi người kích động đến mức nói năng lộn xộn, sau đó cứ như vậy trơ mắt nhìn Tịch Lãng ôm người rời đi, xoay người lên một chiếc xe mà bọn họ không nhận ra hãng xe nhưng chỉ nhìn bề ngoài đã biết là siêu xe sang trọng.
“Trời, đây là thực bản tổng tài bá đạo và tiểu kiều thê, dễ gặm đường quá.”
“Gặm được rồi gặm được rồi! Đáng tiếc không nhìn thấy chính diện của tiểu kiều thê, không biết có dáng vẻ thế nào.”
“Còn phải nghĩ sao, với khí chất và nhan sắc của tổng tài bá đạo, anh ấy có thể nhìn trúng người bình thường sao, a a a mọi người có chụp được không, sủng quá đi, nước miếng của tôi sắp chảy ra rồi.”
Một đám người lập tức kích động chia sẻ ảnh vừa quay chụp được, nhất thời quên mất bọn họ là vì đuổi theo người mới đến đây.