Chương 32

Nên khi Lục Niệm đến, những người trong phủ đệ vẫn cảm thấy chưa chuẩn bị chu đáo, mặc dù trong mắt Lục Niệm thì đã đủ tốt rồi.

Nhìn thấy mọi người hầu trong phủ đều bận tối mắt tối mũi, Lục Niệm liền gọi tất cả lại bày tỏ rằng người ở phủ đệ phía Bắc cũng đã trải qua thời gian dài thích nghi, mới dần dần phối hợp hoàn hảo với thói quen của cô.

Vì vậy mọi người không cần quá căng thẳng, cứ từ từ là được, cô không phải người khắc nghiệt như vậy.

Chỉ tiếc là lời thật lòng này của Lục Niệm, lại khơi dậy máu ăn thua của đám người làm, cho rằng tiểu thư cảm thấy họ không bằng người làm ở phủ Công tước vùng Xéc-xê.

Họ cũng có lòng tự trọng nghề nghiệp của mình, tuyệt đối không thể chấp nhận cách nhìn này, quyết tâm phải dựa vào thực lực để giành được sự công nhận của tiểu thư, nên ngược lại còn hăng hái hơn cả trước.

Lục Niệm phát hiện lời mình nói lại phản tác dụng, không khỏi xoa trán thở dài.

Sao người nhà cô ai cũng nhiều diễn biến tâm lý vậy chứ?

Sarah nhìn dáng vẻ đau đầu của tiểu thư nhà mình, đề nghị: "Tiểu thư, chúng ta đến thủ đô cũng mấy ngày rồi, hay là ra ngoài đi dạo, giải khuây một chút đi.

Người cũng là lần đầu đến đây, biết đâu lại có phát hiện bất ngờ."

Sarah là một trong những kỵ sĩ bảo vệ của Lục Niệm, từ nhỏ đã theo bên cạnh cô.

Ngoài cô ấy ra còn có Rosie đứng đối diện.

Thuở ấy khi Lục Niệm qua đời, cả hai người đều không muốn chấp nhận sự thật.

Cuối cùng, cùng lúc lễ tang diễn ra, hai người họ đã định tự vẫn ở vườn sau để đi theo Lục Niệm.

Lúc đó kiếm đã đặt lên cổ rồi, may sao vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc lại cảm nhận được động tĩnh bên phía lễ tang, nhờ vậy mới không xuống tay.

Thế nhưng trong lúc kích động, kiếm của Sarah lúc đó vẫn trượt tay cứa vào cổ cô ấy.

Thế nên khi Lục Niệm nhìn thấy Sarah mình đầy máu, khóc ngã khuỵu dưới chân mình, cô đầu tiên là giật mình, sau đó có chút cảm động.

Nén chịu cái giá của tác dụng phụ, cô âm thầm chữa trị vết thương cho Sarah.

Biết được tiểu thư không thể tùy tiện dùng ma lực, vậy mà vẫn trị thương cho mình, Sarah suýt nữa vì tự trách mà tự sát lần nữa tạ tội.

Nhưng lại không nỡ lãng phí công sức của Lục Niệm, cuối cùng đành khóc sưng mắt suốt ba ngày liền.

Cũng đáng nói thêm là Rosie – người không hề hấn gì – thấy Sarah bị thương lại được Lục Niệm cưng chiều, từng phân vân ở phía sau có nên tự hành hạ bản thân một chút không.

Nhưng vừa nghe nói Lục Niệm dùng ma lực có thể nguy hiểm đến tính mạng, cậu ta lập tức tự tát cho mình hai cái và từ chối trị thương.

Nhìn thấy hai người cứ nhìn mình như hai chú chó lớn, Lục Niệm không khỏi nhớ lại cảnh mấy ngày đó, một người mắt sưng húp, một người mặt sưng vù cứ lẽo đẽo theo sau mình, cô bất đắc dĩ cong cong khóe môi.

Thế nhưng lời Sarah nói, cô đã nghe lọt tai.

Cứ ở trong phủ thế này, người làm cứ như lên dây cót, chi bằng ra ngoài đi dạo.

Vả lại thời gian cũng gần đến rồi, cô cũng nên mở rộng quan hệ xã giao ở thủ đô.

Từ một bên đống thiệp mời chất cao như núi, Lục Niệm rút ra một phong thiệp mang hình hoa hồng vàng.

Cô mở ra xem qua, rồi lấy một tờ giấy viết thư màu đen trống, cầm bút viết vài câu.

Ngay sau đó cô búng tay một cái, một ngọn lửa xanh lam bốc lên từ tờ giấy, rồi biến mất trong không trung.