Cô đáp lời, rồi đi đến phòng cầu nguyện.
Tổng Giám Mục đã đợi sẵn ở đó.
Vừa thấy Y Tái Nhĩ, ông ta không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào, chỉ vô cảm nói: "Thánh nữ, dù thế nào đi nữa, hành vi của cô hôm nay đã có thể xem là bất kính với Thần Ánh Sáng.
Cô hãy ở trong phòng cầu nguyện này sám hối một tiếng đồng hồ, tĩnh tâm lĩnh hội chân lý của thần minh."
Y Tái Nhĩ cúi đầu im lặng quỳ xuống sàn, hai tay đan vào nhau hướng về phía tượng thần.
Tổng Giám Mục không nán lại lâu, thấy Y Tái Nhĩ đã quỳ xuống liền xoay người rời đi.
Suốt một tiếng đồng hồ, hai đầu gối chạm vào sàn đá lạnh lẽo, không có bất kỳ vật lót nào.
Đến khi Y Tái Nhĩ đứng dậy lần nữa, chỉ thấy hai chân run rẩy, đầu gối càng đau nhói.
Bước ra khỏi phòng cầu nguyện, bên ngoài đã không còn ai.
Y Tái Nhĩ khập khiễng trở về phòng mình, vội vàng tắm nước nóng mới cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều.
Nặng nề ngã người xuống giường, Y Tái Nhĩ cảm giác ngay cả nhúc nhích ngón tay cũng không còn sức lực.
Ngày hôm nay đối với cô mà nói thật sự quá mệt mỏi, không chỉ là mệt mỏi về thể xác, mà còn cả về tinh thần.
Một mình trong phòng, những cảm xúc vốn đã khó khăn lắm mới đè nén được lại lần nữa ùa về, khiến Y Tái Nhĩ cảm thấy vô cùng tủi thân và cô đơn.
Cô cảm giác như mọi người đều đang nói cho cô biết phải làm gì, điều gì mới là đúng đắn.
Mỗi người đều hành động theo ý mình, hoàn toàn không màng đến cảm xúc và tâm trạng của cô.
Thế giới này dường như chỉ có mình cô đứng ngoài lề, nhìn sang phía bên kia ranh giới, nhìn thấy bản thân trong mắt những người đó.
Cô quay đầu sang bên, đột nhiên cảm giác có ánh sáng lấp lánh ở khóe mắt.
Cô nghi hoặc đứng dậy, phát hiện đó là chiếc trâm cài tóc cô để trên bàn trang điểm, cũng chính là chiếc Lục Niệm đã trả lại.
Y Tái Nhĩ không nhớ trâm cài tóc của mình lại phát sáng.
Thế là cô đứng dậy cầm chiếc trâm trong tay tỉ mỉ quan sát, dùng đầu ngón tay ấn vào chỗ phát sáng xoa xoa hai cái.
Ánh sáng trên chiếc trâm tức khắc sáng thêm mấy phần, rồi biến thành một luồng sáng màu tím, từ chiếc trâm quấn lên đầu ngón tay cô.
Sau khi quấn vài vòng, luồng sáng bay lượn giữa không trung, tạo thành một chuỗi ký tự.
Chúc cậu ngủ ngon.
Chuỗi ký tự lấp lánh lơ lửng trong không trung vài giây rồi từ từ tan biến.
Chiếc trâm cài tóc trong tay Y Tái Nhĩ cũng trở lại hình dáng ban đầu.
Những giọt nước mắt theo gò má lăn xuống, làm ướt tấm chăn màu nhạt, tạo thành từng vệt nước loang lổ.
Mãi lâu sau, Y Tái Nhĩ mới đưa tay lên mạnh mẽ dụi khóe mắt.
Cô nắm chặt chiếc trâm cài tóc trong tay rồi nằm xuống.
Trước khi ngủ thϊếp đi, Y Tái Nhĩ suy nghĩ, vì sao khi Carter và Lục Niệm gọi tên cô lại có sự khác biệt lớn đến vậy?
Và vì sao, sau đó Công nữ Lục Niệm lại không còn gọi tên cô nữa?
Một bên khác, Lục Niệm nhìn chằm chằm ngón tay mình, cảm giác đầu ngón tay hơi nóng lên, cô biết lời chúc mình để lại đã được kích hoạt.
Cô xoay xoay chiếc ly trong tay, dốc hết sữa bên trong uống cạn, rồi lề mề lên giường.
Tuy đã thông báo trước hơn một tháng cho phủ đệ của gia tộc Collins ở thủ đô về tin tức Lục Niệm sẽ đến ở một thời gian, nhưng do Công tước đại nhân trong thư tín đã vô cùng nghiêm túc nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng nhất định phải chuẩn bị hoàn hảo, không được có sai sót nào.