Chương 9

Ngoài chuyện thân thế của cậu, Hình Trình Ngạn không nhắc thêm nhiều về nhà họ Quý và nhà họ Doãn, có vẻ lo cậu truy cứu sẽ đắc tội nhà họ Doãn, khi đó ba cặn bã của cậu đã đánh bật các đối thủ trong dòng họ để ngồi lên ghế kế thừa, tiếng tăm lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn.

Mong muốn của chú Hình là: sống thật thọ, dưỡng sinh thật tốt, ráng sống lâu hơn cha cặn bã một bước, đến lúc ấy bốp một cái vỗ lên bàn đưa ra chứng cứ huyết thống, trong cuộc chiến giành thừa kế cắn nhà họ Doãn một miếng máu.

Khi đó, chú Hình vẫn còn rất lạc quan. Cha cặn bã bên ngoài tuyên bố độc thân chủ nghĩa, không con không cái, ngay cả tình nhân cũng chưa từng bị truyền thông khui ra. Quý Lê rất có khả năng sẽ kế thừa toàn bộ gia sản một cách bất ngờ.

Đáng tiếc, Quý Lê không tranh khí, chết quá sớm.

Cậu thoát ra khỏi dòng hồi tưởng, hỏi: “Ba, có phải ba cũng nghi chuyện này có liên quan đến nhà họ Doãn?”

Quý Thần Tịch khựng lại.

Quý Lê nói tiếp: “Kiếp trước, chú Hình là nhờ xem tin tức con nhận giải thưởng Nhà thiết kế game trẻ xuất sắc nhất trong nước mới tìm được con. Chú nói lúc ba xảy ra chuyện, chú đang xử lý một vụ án quốc tế rất phức tạp ở nước ngoài, mãi nửa năm sau mới về nước thì đã không rõ ba đi đâu. Chú chỉ điều tra được là từng có người đòi nợ trái phép tìm đến ba.”

Yết hầu Quý Thần Tịch chuyển động, giọng khàn đặc: “Anh Hình tra ra nhóm đòi nợ kia có liên quan đến nhà họ Doãn?”

Quý Lê đáp: “Chú chỉ đoán. Chú nói đám người kia rõ ràng là nhắm thẳng vào ba, mà ba thì chỉ có dây dưa với nhà họ Doãn. Tin đồn trong trường học về việc ba làm con gái người ta có thai, cũng nghe nói là nhà họ Doãn giật dây sau lưng.”

Trong lòng Quý Lê cười khẩy. Tin đồn đó dễ dàng đính chính. Ông nội cứ mặc kệ, chắc là vì thời điểm đó xã hội còn nhiều định kiến với những người đàn ông có khả năng sinh con. Ba mang tiếng gã tồi làm bạn gái có bầu rồi không chịu cưới thì vẫn dễ chấp nhận hơn sự thật rằng bị đàn ông khác làm có thai mà không chịu phá.

Tuy với ba mà nói, tổn thương chắc cũng chẳng ít hơn.

“Ba... ba đúng là có nghi như vậy.” Quý Thần Tịch cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt quần: "Sau khi ông nội con qua đời, nếu họ đã ra tay một lần, thì nhất định sẽ có lần hai. Nhưng nhà họ Doãn thế lực ở nước ngoài, ba chỉ cần đổi thành phố là họ không tìm ra được.”

“Ba vẫn còn hơn hai mươi vạn tiền tiết kiệm, sức lực cũng chưa đến nỗi. Có thể mua một căn nhà nhỏ, rồi làm lao động chân tay nuôi con.” Mắt Quý Thần Tịch lại đỏ lên, nhưng anh cắn răng không khóc: "Còn tờ giấy chuyển nợ kia... ba cược là nhà họ Doãn không muốn trở mặt, nên mới ép ba, ép ba...”

“Ép ba tìm đến thế lực đối đầu của nhà họ Doãn, lấy con làm đạo cụ, lấy truyền thông dư luận làm vũ khí, để thực hiện một cuộc tấn công liều chết nhắm vào nhà họ Doãn.” Quý Lê điềm đạm nói: "Nhà họ Doãn đúng là khổng lồ, nhưng hiện tại họ đang muốn trở về phát triển ở thị trường trong nước. Chỉ cần có chút khủng hoảng dư luận, cũng có thể thành cọng rơm bẻ gãy kế hoạch trở về của họ.”

“Chỉ là nếu ba làm vậy, nhà họ Doãn có thể sẽ vờ như không biết chuyện, rồi diễn cảnh ăn năn trước truyền thông, sau đó kiện ra tòa giành quyền nuôi con.”

Ba học đến giữa cấp ba thì bỏ, không có nguồn thu nhập ổn định; còn nhà họ Doãn là tài phiệt hàng đầu, có quyền có thế. Tòa án chắc chắn sẽ nghiêng về phía người có khả năng nuôi dưỡng.

Chờ họ dùng thủ đoạn đoạt lấy cậu rồi giấu đi, ba không có cách nào đối đầu với họ.

Đợi đến lúc bị đưa ra nước ngoài, dù là bị lỡ tay để chết vì bệnh, hay chỉ đơn giản là ném tiền rồi mặc kệ sống chết, thì cũng có thể chấm dứt hậu họa.