Quý Lê, mày đang làm gì vậy? Kí©h thí©ɧ ba mày thì được cái gì?!
“Xin lỗi con, bảo bối, xin lỗi, ba vô dụng.” Quý Lê còn tưởng ba cậu sắp lại khóc nữa, ai ngờ Quý Thần Tịch lại không khóc, chỉ không ngừng xin lỗi: "Ba nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, tuyệt đối không để con bị ung thư dạ dày lần nữa!”
Lời này làm Quý Lê bừng sáng trong đầu. Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao mình cứ nói mấy câu chọc tức ba.
Chắc chắn là để khiến ba thấy áy náy, sau này chuyện gì cũng nghe lời cậu, chịu khó nỗ lực làm việc, quyết tâm phấn đấu, thành công khởi nghiệp, để đời này cậu không còn vất vả nữa!
Không hổ là mình! Quý Lê thầm tự khen. Khi logic đã thông suốt, cậu yên tâm mà bắt đầu bán thảm không gợn sóng: “Đúng vậy, ba nhất định phải kiếm tiền cho tốt. Lúc con còn đi học thì còn đỡ, ít ra còn có vay học phí với học bổng, cố gắng một chút cũng sống nổi. Nhưng lúc khởi nghiệp trắng tay thì đúng là cực hình.”
Quý Lê nói càng lúc càng hăng, cái suy nghĩ tôi và ba không thân, không thể nói chuyện riêng ban nãy đã sớm bị cậu quăng ra sau đầu.
Gia sư, khuân vác, bồi bàn, bày sạp, tiếp rượu, chạy giao đồ ăn... Nhờ gương mặt đẹp trai này mà cậu tìm việc không khó, chỉ là rất cực.
Thời kỳ khổ nhất, ban ngày cậu phải chạy đôn chạy đáo làm đủ nghề, tối về chui xuống tầng hầm thiết kế game, mỗi ngày ngủ chưa tới hai tiếng, phải hút tàn thuốc nhặt ngoài đường để chống buồn ngủ.
Khói thuốc rẻ tiền mù mịt trong tầng hầm, cậu từng vừa cắm đầu làm game vừa tự giễu với đồng nghiệp: có khi mình sẽ chết vì ung thư phổi mất.
Sau khi công ty đi vào quỹ đạo, Quý Lê lập tức cai thuốc. Nhưng không ngờ, cậu không chết vì ung thư phổi, mà lại mắc ung thư dạ dày, chết khi tuổi còn trẻ.
Quý Lê lảm nhảm kể suốt, Quý Thần Tịch thì không ngừng đưa nước mật ong cho cậu.
Đến khi Quý Lê uống cạn cả bình nước mật ong, mới nhận ra mình đã nói liên tục hơn một tiếng đồng hồ.
Cậu có hơi ngượng: Mình sao mà lắm lời vậy trời?
“Bảo bối giỏi quá.” Quý Thần Tịch nhẹ giọng nói: "Bảo bối thật vất vả. Tuy bây giờ nhà mình chắc chắn không giàu như sau này của bảo bối, nhưng tuyệt đối sẽ không để con khổ như vậy lần nữa. À đúng rồi, ba gọi con là bảo bối con có quen không? Hay ba gọi là Tiểu Lê nhé?”
Quý Lê lại quay mặt đi: “Tùy ba. Con không thấy lạ gì đâu. Chúng ta đắc tội với ai vậy? Món nợ của ông nội là sao?”
Cậu nhanh chóng đổi chủ đề để che giấu sự xấu hổ vì vừa bán thảm cả tiếng đồng hồ.
Cậu tự nhủ: Mình kể khổ là có mục đích. Là để ba sau này ngoan ngoãn nghe lời mình. Đây là thao túng cảm xúc.
Đúng, chính là kiểu phụ huynh suốt ngày kể khổ với con cái để bắt con phải nỗ lực, nếu không nỗ lực là bất hiếu, chính là loại thao túng cảm xúc đó.
Quý Lê lại tìm được cái cớ cho mình, một lần nữa cưỡng ép bản thân không thấy xấu hổ.
“Trước khi ông nội con qua đời, đang thực hiện một dự án phát triển bất động sản. Số tiền họ đến đòi là khoản thanh toán công trình.” Quý Thần Tịch tuy suốt ngày ru rú trong nhà, nhưng ba anh vẫn thường kể chuyện công ty, chỉ là Quý Thần Tịch không mấy hứng thú, chỉ chăm chăm vào việc nuôi con.
Nhưng nghe riết rồi cũng ngấm, giờ nghe Hình Trình Ngạn giải thích, anh ít nhất còn hiểu đầu cua tai nheo.
Quý Lê duỗi chân nhỏ quấn băng dày cộp dưới chăn, cố chịu đựng cơn đau sau khi thuốc tê tan, kết hợp với những gì cậu biết mà phân tích thông tin ba vừa nói.
Hình Trình Ngạn là người đáng tin. Mọi thông tin ba biết được từ Hình Trình Ngạn chắc không có gì giấu giếm.
Khi Hình Trình Ngạn tìm đến Quý Lê, hắn đã là luật sư nổi tiếng trong nước. Hắn chỉ nói mình là người quen cũ của nhà họ Lê, kể cho cậu nghe vài chuyện quá khứ, còn cung cấp rất nhiều hỗ trợ pháp lý. Về sau, văn phòng luật của hắn trở thành đối tác và đội ngũ pháp lý chuyên trách của công ty Quý Lê.