Quý Thần Tịch buông tay Quý Lê ra, rồi lập tức ôm chặt cậu vào lòng, bật khóc nức nở: “Là trọng sinh là tốt rồi, là trọng sinh là tốt rồi...”
Nghe tiếng khóc của Quý Thần Tịch, trong đầu Quý Lê hiện lên vài cảnh trí trong ký ức.
Cậu ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp, ngồi trên bậc thang của khu nhà cũ, ngồi trước cổng trại trẻ mồ côi... toàn là những hình ảnh chờ đợi.
Ký ức trước năm sáu tuổi rất mơ hồ. Những gì cậu còn nhớ được cũng chỉ là sự chờ đợi.
Chờ mãi chờ mãi, cậu chờ đến mức tự đưa mình vào cô nhi viện.
Quý Lê túm lấy áo trước ngực Quý Thần Tịch, không hề gỡ ra khỏi cái ôm nghẹt thở ấy.
...
...
… Khụ! Chết tiệt! Sắp nghẹt thở thật rồi! Ba à, sức ba sao mà mạnh vậy?!
“Phù... phù!” Quý Lê thở hồng hộc từng hơi, hung hăng trừng mắt nhìn ba cậu.
Quý Thần Tịch lúng túng giúp cậu vỗ lưng.
“Con sắp nghẹt chết rồi!” Quý Lê bực dọc nói: "Sao ba khỏe thế?!”
Quý Thần Tịch nhỏ giọng: “Ba cũng không biết. Ba bẩm sinh đã khỏe vậy rồi.”
Quý Lê thấy ghen tị. Sao cậu lại không di truyền được cái này nhỉ? Nếu cậu cũng khỏe như vậy, lúc đi khuân vác ở công trường để dành tiền khởi nghiệp thì đã kiếm được nhiều hơn rồi!
“Được rồi, đừng vỗ nữa, ngồi xuống đi!” Quý Lê nói.
Quý Thần Tịch lập tức khép chân ngồi xuống ghế cạnh giường, còn đặt tay ngoan ngoãn lên đầu gối.
Ngoan ngoãn.jpg
Sắc mặt nghiêm túc của Quý Lê suýt chút nữa thì không giữ nổi.
Cậu phát hiện hình ảnh người ba cơ bắp, da ngăm đen, đầy khí chất lao động trong ký ức mình, sắp bị hình tượng ba trẻ con, da trắng yếu ớt hiện tại thay thế mất rồi.
Đúng là ma tính hết sức!
Quý Thần Tịch ngồi ngoan xong, Quý Lê lại không biết nên nói gì với anh.
Ôn chuyện cũ?
Cậu không nhớ được gì nhiều về Quý Thần Tịch. Ký ức duy nhất về ba ngoài những hình ảnh đợi chờ rời rạc, chỉ còn lại mấy tấm ảnh ố vàng.
Nói chuyện của mình?
Cậu không quen chia sẻ chuyện riêng với người xa lạ. Dù Quý Thần Tịch là ba ruột của cậu, thì giờ đây cũng chẳng khác gì người dưng.
“Bảo bối, con trọng sinh kiểu gì vậy?” Quý Thần Tịch thấy cậu im lặng, chủ động hỏi.
Anh nhớ Quý Lê từng nói vừa chạm đến đỉnh cao cuộc đời đã bị ép quay lại sống khổ, chẳng lẽ ý con mình là... chết sớm lắm sao?!
“Ung thư dạ dày.” Quý Lê mặt lạnh trả lời.
Quý Thần Tịch siết chặt ống quần: “Bao nhiêu tuổi?”
Quý Lê: “Ba mươi.”
Quý Thần Tịch run giọng: “Ba... ba không cho con ăn no à?”
Quý Lê muốn nói không phải lỗi của ba, nhưng vừa mở miệng lại thành ra giọng mỉa mai: “Chuyện xa xưa như vậy? Con nhớ gì nổi? Năm con sáu tuổi thì ba đã chết rồi. Con lớn lên ở cô nhi viện, vì khởi nghiệp mà phải nhịn ăn nhịn mặc, không ung thư mới lạ.”
Cả người Quý Thần Tịch như chao đảo, vẻ mặt đau khổ tuyệt vọng.
Quý Lê vừa nói xong đã thấy hối hận.
Ngoại trừ lúc đối đầu với kẻ thù, bình thường cậu không phải người bốc đồng, từ tầng đáy xã hội từng bước bò lêи đỉиɦ cao, cậu tuyệt đối phải là người biết nhẫn nhịn, có bản lĩnh.
Thế nhưng khi đối diện với Quý Thần Tịch, cậu lại khó kiềm chế được cảm xúc, cứ muốn oán trách, cứ muốn nói lời châm chọc.
Là do trọng sinh khiến cậu mất kiểm soát? Hay là cơ thể trẻ con ảnh hưởng đến tâm trí? Quý Lê không rõ, nhưng cậu rất khó chịu vì chính sự bốc đồng của mình.
Cậu kìm nén ngọn lửa trong lòng, gượng gạo nói: “Viện trưởng cô nhi viện bảo, ba chết vì tai nạn xe trong lúc mệt mỏi giao hàng. Dù ba không để lại tài sản gì, nhưng lúc con mới vào viện trông rất bụ bẫm. Vậy nên lúc còn sống, chắc ba cũng không để con bị đói.”
Quý Lê vốn định an ủi ba mình, nhưng lời vừa thốt ra lại mang nhiều châm chọc hơn là an ủi, khiến Quý Thần Tịch càng thêm đau lòng.
Cậu thật sự muốn đập đầu mình một phát cho tỉnh ra.