Chương 6

Quý Lê quay đầu, thấy Quý Thần Tịch với mặt dán đầy băng dán đang ngồi cạnh giường trò chuyện với Hình Trình Ngạn.

Cậu đảo tròng mắt một vòng. Mình ngủ đến tận sáng hôm sau luôn à?

“Bảo bối, con tỉnh rồi à?” Quý Thần Tịch lập tức đứng dậy, đưa tay sờ mặt Quý Lê, rồi nhấn chuông gọi bác sĩ.

Bác sĩ và y tá nhanh chóng tới kiểm tra thân thể cho Quý Lê.

“Tác dụng phụ của thuốc gây tê ở chân đã hết rồi, giờ có thể ăn một chút đồ nhẹ.” Bác sĩ nói với Quý Thần Tịch: "Anh cho bé uống chút sữa hoặc cháo loãng để bổ sung dinh dưỡng.”

Sau khi cảm ơn bác sĩ xong, Quý Thần Tịch cà nhắc định ra ngoài mua sữa, lại bị Hình Trình Ngạn ấn trở lại ghế.

“Em đã bảo trợ lý đi mua rồi, anh cứ ở đây.” Hình Trình Ngạn nhíu mày nói: "Tiểu Lê vừa tỉnh, chắc chắn sẽ sợ lắm, anh ở lại với cậu bé. Em phải đến đồn cảnh sát một chuyến, trợ lý em sẽ ở lại đây. Có việc gì cứ nói với cậu ấy.”

Quý Thần Tịch sụt sịt mũi, nghẹn ngào nói: “Vâng.”

Hình Trình Ngạn bất lực nói: “Đừng khóc nữa. Tiểu Lê còn không khóc, anh khóc cái gì? Mạnh mẽ lên, làm gương tốt cho con!”

Quý Thần Tịch vội dụi dụi mắt, gật đầu mạnh: “Vâng!”

Hình Trình Ngạn mỉm cười hài lòng. Trước khi đi còn xoa đầu Quý Lê: “Gặp chuyện biết gọi cho chú, Tiểu Lê làm rất tốt. Cháu cũng phải chăm sóc ba cho đàng hoàng nhé.”

Sau khi Hình Trình Ngạn rời đi, Quý Thần Tịch cầm bình giữ nhiệt lại gần: “Bảo bối, uống chút nước mật ong trước, ăn tí chuối lót bụng nhé.”

Quý Lê được anh đỡ dậy, uống hai ngụm mật ong ấm để dịu cổ họng.

Khi cậu còn đang cầm bình uống nước, Quý Thần Tịch nhét thêm cái gối sau lưng để cậu ngồi thoải mái hơn, rồi mới đi lột chuối.

“Ba có gì muốn hỏi thì cứ hỏi.” Quý Lê uống xong nước mật ong, mặt lạnh nói: "Chắc ba cũng nhận ra rồi chứ?”

Tay Quý Thần Tịch đang lột chuối run lên, gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Bảo bối, con nói gì thế? Ba không hiểu.”

Quý Lê đặt bình giữ nhiệt lên bàn đầu giường, hai tay chống giường ngồi thẳng người hơn: “Ba, diễn xuất của ba tệ lắm, đừng giả bộ nữa.”

Quý Thần Tịch chết trân nhìn quả chuối đã lột một nửa trong tay, không nói nổi câu nào.

Quý Lê giơ tay giật lấy quả chuối trong tay anh, hung hăng cắn một miếng.

Bụng cậu đói đến bỏng rát.

Nếu không vì cái bệnh ung thư dạ dày chết tiệt kia, cậu đã chẳng trọng sinh. Kiếp này, cậu tuyệt đối không để mình đói hỏng bao tử nữa!

“Ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn.” Quý Thần Tịch vội vàng nói.

Quý Lê chỉ vài ba miếng là giải quyết xong quả chuối, vứt vỏ vào tủ đầu giường, rồi ôm miệng ợ một cái vị chuối: “Ba, không nói thì để con nói nhé? Con là...”

“Tiểu Lê!” Quý Thần Tịch nâng cao giọng, hoảng hốt cắt lời cậu.

Quý Lê nhướng mày, chờ Quý Thần Tịch tự mình mở miệng hỏi.

Cậu tự nói ra sự thật cũng chẳng sao, nhưng cậu chỉ muốn nghe thử xem ba cậu sẽ hỏi như thế nào.

“Con... con...” Quý Thần Tịch siết chặt vạt áo, lắp bắp hồi lâu mới hạ giọng hỏi: “Con là trọng sinh... hay là xuyên không?”

Quý Lê giơ cánh tay nhỏ mũm mĩm lên, làm ra dáng đại ca. Ba cậu chắc lúc ở nhà rảnh rỗi cũng đọc không ít tiểu thuyết, khả năng tiếp nhận mạnh thật.

“Bảo bối, con nhất định là trọng sinh đúng không? Là trọng sinh phải không?” Quý Thần Tịch nắm lấy cánh tay Quý Lê, vẻ mặt căng thẳng như thể chỉ một câu trả lời tiếp theo của Quý Lê thôi cũng có thể định đoạt sống chết của anh.

Quý Lê sững người.

Một lúc sau, giữa ánh mắt dần tuyệt vọng của Quý Thần Tịch, cậu từ từ dời ánh nhìn đi chỗ khác.

“Ừ, con là trọng sinh, ký ức của kiếp trước trở về với thân thể hiện tại. Con vẫn là con, con trai của ba vẫn còn đây.” Quý Lê quay mặt đi, giọng đặc sệt mũi: “Vừa leo lêи đỉиɦ cao cuộc đời thì bị bắt quay lại sống những ngày khổ cực, con xui xẻo hết phần người ta luôn!”