Khốn thật! Mong là gã còn giữ được bình tĩnh, đừng lên cơn điên!
“Bé ngoan...” Quý Thần Tịch vùng vẫy thoát khỏi đám người đè mình xuống, cà nhắc đi về phía Quý Lê.
Tên mặt khỉ rút ra một con dao găm từ bên hông, xoay người lại.
“Ngốc!” Quý Lê rủa thầm một tiếng. Cậu vừa mới hy vọng đừng ai chọc điên tên liều mạng kia thì ba cậu đã... trời ơi!
Quý Lê lập tức ngắt cuộc gọi, chui ra khỏi tủ, giẫm lên đống mảnh kính vỡ mà lao về phía tên mặt khỉ.
Tất cả mọi người đều đang nhìn về phía Quý Thần Tịch, tên mặt khỉ không ngờ rằng đứa bé ba tuổi kia lại dám xông tới với con dao trong tay, nhất thời không kịp phản ứng, bị Quý Lê cắt trúng tay, con dao găm trên tay gã rơi xuống đất.
Quý Lê lập tức đá bay con dao ra xa, cầm chặt dao nhỏ trong tay, chắn trước mặt Quý Thần Tịch.
“Mày muốn chết à?” Tên mặt khỉ giận dữ hét lên.
Quý Lê bình tĩnh nâng cao giọng nói: “Chú gì ơi, cháu mới ba tuổi. Nếu cháu lỡ tay đâm chú bị thương hay chết người, cháu không phải chịu tội đâu. Nhưng nếu chú làm cháu bị thương thì đó là tội nặng đấy.”
Sự lạnh lùng và tàn nhẫn không phù hợp với tuổi tác ấy khiến tất cả người lớn xung quanh sững sờ. Ngay cả tên mặt khỉ cũng rùng mình, sống lưng lạnh toát, như thể đứa bé trước mắt không phải là con nít mà là một con quái vật đội lốt trẻ con.
“Chắc chú từng thấy máu rồi phải không? Đã trốn được đến tận bây giờ cũng chẳng dễ gì. Cháu không biết ai thuê chú đến hại ba cháu, nhưng vì mấy đồng bạc lẻ mà vào tù, thậm chí còn có khả năng bị xử tử hình, thì có đáng không ạ?”
Quý Lê siết chặt cán dao, nở nụ cười hồn nhiên rực rỡ như trẻ thơ.
“Nếu không kẹt xe thì chắc cảnh sát đến trong vài phút nữa. Bây giờ còn chưa thành án lớn, cảnh sát chắc sẽ không truy đuổi đến cùng. Bỏ chạy ngay không tốt hơn sao?”
Hai mắt tên mặt khỉ đang đỏ rực dần nguội đi.
Gã chăm chú quan sát đứa bé tròn trịa trước mặt, rồi quay đầu nói với đồng bọn: “Rút! Chạy về phía khu phong cảnh!”
Trước khi rời đi, gã còn nói một câu: “Nhóc con, mày thú vị đấy.”
Nói xong, gã vứt lại chiếc điện thoại, rồi cùng đồng bọn bỏ chạy nhanh như chớp.
Trên đường tháo chạy, tên cao kều tò mò hỏi: “Đại ca, sao lại vứt điện thoại vậy?”
Tên mặt khỉ trừng mắt với hắn ta: “Cái bộ chặn sóng mà tên kia bán cho tao là đồ giả, suýt nữa hại mình bị tóm. Để lại điện thoại cho cảnh sát tìm nó thì mình mới dễ thoát.”
Hơn nữa, không thể đυ.ng vào thằng nhóc đó. Trực giác từng giúp gã thoát hiểm vô số lần đang báo động như vậy.
“Bé ngoan, chân con...” Quý Thần Tịch mặt mũi bầm tím muốn vươn tay bế Quý Lê lên. Nhưng tay anh vừa vươn ra được một nửa thì lại do dự dừng lại.
Quý Lê cúi đầu nhìn xuống chân mình: "á” một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất, lúc này mới cảm thấy đau.
“Bé ngoan!” Quý Thần Tịch không còn do dự nữa, lập tức ôm lấy Quý Lê, miệng lắp bắp: “Hộp y tế... hộp y tế...”
Thấy ba lại khóc, Quý Lê cau mày nói: “Đừng loạn, cảnh sát sắp tới rồi, họ sẽ đưa mình đi bệnh viện. Điện thoại để trong bếp, lấy giúp con, con cần gọi điện.”
Quý Thần Tịch lau nước mắt, nghi hoặc nhìn đứa con trai thay đổi tính cách đột ngột.
Nhưng anh không hỏi gì cả, đặt Quý Lê ngồi lên ghế rồi cà nhắc bước qua đống kính vỡ, nhặt lại điện thoại.
“Bé ngoan muốn gọi cho ai?” Quý Thần Tịch cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Gọi cho chú Hình Trình Ngạn.” Quý Lê nói: "Chú ấy là người quen của ba, chắc ba có số.”
Quý Thần Tịch hơi chần chừ rồi đưa điện thoại cho Quý Lê.
Quý Lê liếc mắt nhìn ba mình. Cậu biết Quý Thần Tịch đã bắt đầu nghi ngờ.
Tình hình gấp gáp, cậu không thể che giấu, mà cũng chẳng định giấu. Điều khiến cậu ngạc nhiên là, dù rõ ràng đang nghi ngờ, nhưng ba cậu vẫn tin cậu không chút phòng bị.