Chương 30

Doãn Thanh Trạch có thể sẽ chực sẵn rình Quý Lê. Nhưng Kỷ Nguyên Ma Pháp thiết kế để tránh kiểu camp điểm đăng nhập hay hồi sinh hại người, cho phép người chơi cài nhiều điểm respawn/login, trả tiền vàng để chọn nơi xa gần tùy ý.

Bách Tu Yến nhận sẵn nhiệm vụ, khi vào lại game chia sẻ luôn, vậy Quý Lê không cần phải quay lại cái rừng đó nữa, tránh mặt Doãn Thanh Trạch.

Cậu đoán Quý Lê tạm thời chắc không muốn chạm mặt hắn.

Quý Lê hừ nhẹ: “Cảm ơn nhé.” Cuối cùng cũng thôi không chất vấn Bách Tu Yến nữa.

Bách Tu Yến tranh thủ chuồn ngay vào bếp nấu cơm.

Khi hai đứa chơi game, Quý Thần Tịch đã rửa xong tôm, sườn, gọt và rửa sạch rau củ, nấu nồi cơm gạo trắng pha ngũ cốc.

Bách Tu Yến nhìn sườn chặt nát bét, tôm lưng cắt chẳng ra hình thù, khoai tây bị cắt kiểu nghệ thuật trừu tượng, khóe miệng giật giật.

Thôi kệ, chú ấy đã rất cố gắng rồi.

Bách Tu Yến đứng trên ghế, kiễng chân bật máy hút mùi, cài tạp dề trẻ em, đeo găng tay nhựa chống nóng, bắt đầu nấu.

Cậu ta cho dầu nguội vô chảo đun nóng, phi thơm gia vị, bỏ sườn, tôm, khoai tây vào xào, lần lượt cho đậu ban, gia vị khác, thêm nước, đậy nắp đun lửa to rồi hạ lửa nhỏ.

Thời gian hầm chín, cậu ta tranh thủ bỏ thêm nấm, măng, miến, rau củ khác vào.

Chờ đợi cũng không nhàn rỗi.

Cậu ta đập dưa chuột trộn, xào rau xanh, nấu canh cà chua trứng...

Một bé bốn tuổi dáng người gầy nhỏ nhưng xoay chảo điêu luyện, mồ hôi lấm tấm trên mặt mà ánh mắt vẫn chuyên chú.

Quý Lê muốn xông vô giúp thì bị đuổi ra vì vướng víu. Cậu giận dỗi lôi cái ghế nhỏ ngồi ngay cửa bếp, hai tay chống cằm nhìn Bách Tu Yến bận rộn mà ngẩn người.

Một lát sau, Quý Thần Tịch học bài xong nghe tiếng bếp cũng chạy ra giúp, lại bị Bách Tu Yến mắng phiền.

Thế là hai ba con mỗi người lôi một cái ghế, ngồi cạnh nhau ở cửa bếp, hai cái mặt ngây ra đồng thanh chống cằm...

Bách Tu Yến quay lại bếp, quay đầu định kêu Quý Lê bưng món ăn, liếc thấy cảnh tượng đó suýt trượt tay làm rớt cả dĩa.

“Ra bưng đồ đi!” Cậu ta đen mặt quát.

“Có tôi đây!” Quý Lê bật dậy, hai chân ngắn chạy lạch bạch ôm dĩa chạy mất.

“Rửa chảo...” Bách Tu Yến còn chưa nói hết câu thì Quý Thần Tịch đã giành trước: “Để chú rửa!”

Anh hùng hổ rửa sơ rồi tiện tay quăng luôn vô máy rửa bát âm tủ, định chờ ăn xong rửa một mẻ.

Bách Tu Yến nổi gân trán: “Phiền chú làm ơn rửa liền bằng tay! Cháu còn đang nấu!”

“Ơ ơ ơ!” Quý Thần Tịch hoảng hốt rửa chảo ngay, nước bắn ướt hết cả nửa áo.

Bách Tu Yến thở sâu: “Chú chờ bưng món thôi, chảo kế tiếp để Quý Lê rửa.”

Quý Lê quay lại bếp liền trêu: “He he, ba ơi, Bách Tu Yến chê ba đó.”

Quý Thần Tịch cụp mắt, nhỏ giọng rên: “Hức.”

“Ôi... no quá.”

“Ôi... ăn căng thật.”

Quý Thần Tịch và Quý Lê hai ba con nằm trên ghế bố ngoài ban công, xoa bụng, vẻ mặt y hệt nhau đầy mãn nguyện.

Ghế bố của Quý Thần Tịch làm bằng tre, mát lạnh, mở cửa sổ hứng gió tự nhiên, không cần điều hòa vẫn mát rượi.

Quý Lê còn bé, không nằm được chỗ lạnh quá. Ghế của cậu trải thêm chăn mỏng, trong lòng còn ôm gối ôm bé tí.

Bách Tu Yến cũng bò lên ghế có trải chăn, bắt chước hai cha con nằm ngửa ngắm trời đêm.

Trời thành phố chẳng mấy sao, chỉ có trăng sáng vằng vặc. Khoảng không tĩnh lặng mênh mông như hút sạch suy nghĩ lộn xộn trong đầu.

Bách Tu Yến nheo mắt, cái đầu lúc nào cũng tính toán chuyện tương lai dần chậm lại, khoé miệng khẽ nhếch nụ cười mãn nguyện.

Hóa ra nằm nhìn trăng no bụng thế này lại sướиɠ thế.

Ba người nằm im lặng một lúc.

Quý Thần Tịch bị Quý Lê thúc đi học tiếp theo đúng kế hoạch tối nay.

Lúc đứng dậy, mặt anh đầy vẻ tủi thân, miệng lẩm bẩm: “Chỉ nghỉ một tối thôi mà cũng không cho...”, nhưng cũng không dám cãi con, vừa lẩm bẩm vừa ngoan ngoãn lết vào phòng.