Chương 3

“Đừng hại con tôi!” Quý Thần Tịch rơi nước mắt như mưa, vẻ mặt buồn thương như hoa lê đẫm lệ, thân hình uyển chuyển như liễu rũ trước gió.

Nhưng anh cầm bình hoa rất chắc, vung lên lại mạnh mẽ vô cùng, sự đối lập này khiến đám đòi nợ sợ tới mức bỏ chạy tán loạn.

Tên tròn lùn tỏ ra hung dữ nhất giờ lại sợ nhất, chạy nhanh nhất.

“Trời ơi! Sao cậu ta khỏe vậy trời!” Gã tròn lùn vừa chạy vừa rơi nước mắt.

Tên cao kều gầm lên: “Không phải nói cậu ta là một bệnh nhân yếu ớt nhút nhát sao? Cái bình to vậy mà nện xuống thì mất mạng đó!”

Tên mặt khỉ còn giữ được chút bình tĩnh: “Bắt thằng nhóc lại, cậu ta sẽ không dám làm càn.”

Gã tròn lùn vẫn tiếp tục khóc: “Nó gọi cảnh sát rồi! Chạy mau đi chứ còn đuổi cái mẹ gì nữa!”

Tên mặt khỉ nói: “Tao đã chặn sóng điện thoại rồi, nó không gọi ra được đâu, chắc là lừa thôi.”

Tên cao kều lập tức ra lệnh: “Đuổi theo nhanh!”

Quý Lê đã lao vào bếp, tiện tay đóng cửa lại và khóa trong.

Đó là cửa trượt bằng kính có khóa bên trong. Tên cao kều đuổi tới, kéo cửa không được, lập tức quay đầu định tìm dụng cụ phá cửa.

Ngay lúc đó, Quý Thần Tịch đã xách bình hoa xông tới, buộc gã phải ôm đầu chạy trốn.

Tên tròn lùn bị đập trúng đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc: “Cái bình đó là kim loại đó! Cậu ta ăn gì mà khỏe vậy trời! Cầm được cả bình kim loại nặng vậy! Tao bỏ đơn này! Không làm nữa!”

Quý Lê rút một con dao nhỏ sắc bén từ trên kệ bếp, cầm chặt trong tay. Cậu chui vào hộc tủ dưới quầy bếp, đầu dao chĩa thẳng ra ngoài.

Vừa mới chui vào trong tủ, Quý Thần Tịch đã bị người đẩy ngã ra đất từ phía sau, mấy gã đàn ông lực lưỡng lập tức lao tới, khống chế anh lại.

Quý Lê vừa gào vừa khóc khan: “Ba ơi, ba ơi, bọn họ đang đánh ba cháu, cứu mạng với hu hu hu!”

“Choang” một tiếng, cánh cửa kính bị tên mặt khỉ đập vỡ.

Nữ cảnh sát đang trực tổng đài nghe thấy tiếng đánh nhau dữ dội cùng tiếng trẻ con gào khóc đến rách họng, vội vã bật dậy khỏi bàn làm việc.

Cô lớn tiếng hét vào điện thoại: “Dừng tay lại ngay! Cảnh sát sắp đến rồi! Đừng làm hại đứa bé!”

Sau khi chui vào tủ, Quý Lê đã mở loa ngoài cho điện thoại. Âm lượng loa ngoài cực lớn, khiến động tác của tên mặt khỉ khựng lại.

Tên cao kều hoảng hốt hét lên: “Mẹ kiếp! Nó thật sự gọi được rồi à?! Cái bộ chặn sóng mà tên kia đưa cho là đồ dởm hả?!”

Nữ cảnh sát nghe đến đây thì lập tức nhận ra vấn đề.

Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hét to qua loa ngoài để hù dọa: “Cảnh sát sắp đến nơi rồi, các người không chạy kịp đâu. Bây giờ mà chịu dừng tay thì còn có cơ hội được khoan hồng. Nếu làm bị thương đứa trẻ thì chờ chết đi là vừa!”

Tiếng la lớn của cô khiến mấy đồng nghiệp trực tổng đài khác chú ý.

Một cảnh sát già đi tới, lấy ống nghe từ tay cô gái: “Dòng sông phía sau khu dân cư Sơn Thủy thông thẳng ra khu phong cảnh, các người nhảy xuống sông bây giờ thì vẫn còn chạy thoát được. Người của chúng tôi đang đến, chỉ cần chậm vài phút nữa thôi là hết đường thoát.”

Nữ cảnh sát hoảng hốt: “Sao chú lại có thể...”

Cảnh sát già giơ tay ra hiệu cho cô im lặng: “Chỉ cần không ai gặp chuyện, mấy người các người bỏ chạy rồi ra đầu thú, nhiều lắm cũng chỉ bị tạm giam. Dù có tính làm gì đi nữa, giờ đã không đạt được mục đích thì nên lo giữ mạng mình trước, có phải không?”

Đám người phía sau tên mặt khỉ rõ ràng lộ vẻ dao động.

Tên cao kều nhỏ giọng nói: “Đại ca, ông ta nói đúng đấy, mình chạy thôi?”

Tên mặt khỉ trừng mắt nhìn Quý Lê đang trốn trong tủ, ánh mắt như muốn lồi cả con ngươi ra ngoài.

Tim Quý Lê khựng lại một nhịp.

Vì khởi nghiệp, cậu từng lăn lộn khắp nơi, giao du với đủ hạng người trong xã hội. Cái gã mặt khỉ này rõ ràng là loại từng nếm mùi máu.