Doãn Thanh Trạch con ngươi co rút, đột nhiên bật dậy túm lấy cổ áo Bách Tu Yến, gằn giọng: “Cậu muốn nói gì?!”
Bách Tu Yến bình tĩnh vỗ tay hắn: “Buông ra đi. Xem ra cậu vẫn nhớ người đó.”
Bốn tên áo choàng nhìn nhau ngơ ngác.
Ơ... sao lão đại đột nhiên nổi điên thế?
Ủa tụi mình phải can lão đại lại không? Hay phụ lão đại đánh tên mục sư kia? Nhưng cậu mục sư này mới cấp 10 mà, lão đại tự xử được chứ?
Cuối cùng bọn họ thấy lão đại chắc tự cân được, nên yên vị ngồi hóng.
Doãn Thanh Trạch trừng mắt nhìn Bách Tu Yến hồi lâu rồi mới buông tay. Nụ cười thường ngày bị xé nát thành vẻ mặt âm trầm, khàn giọng hỏi: “Cậu biết gì? Về... về... Thần...”
Hắn nghiến răng, nhưng cái tên đau lòng kia mãi không thốt ra được.
Bách Tu Yến liếc đồng hồ, đến giờ phải log out nấu cơm rồi. Không muốn dây dưa thêm, cậu ta nói lạnh nhạt: “Không biết có chuyện gì thì tự đi tra đi. Tra xem bốn năm trước xảy ra gì. Tra xem bây giờ thì sao. À đúng rồi, quê cậu dạo này công an cũng đang muốn gặp cậu đấy. Rảnh thì gọi điện hỏi đi, rất dễ điều tra. Đừng giả mù giả điếc nữa.”
Nói xong, Bách Tu Yến quay người, đi về phía túp lều của thợ săn trong rừng để nộp nhiệm vụ.
Bậc thầy úp mở, thật là sảng khoái.
Nói trắng ra thì còn gì vui? Để hắn tự tra cho tức chết mới hay.
Doãn Thanh Trạch không ngăn cản Bách Tu Yến rời đi. Chỉ gửi cho Bách Tu Yến một tin nhắn ngắn:
[Không có ai bên tôi yêu tôi theo kiểu đó.]
Bách Tu Yến khịt mũi cười nhạt, chẳng thèm trả lời.
Doãn Thanh Trạch cau mày ngồi đó suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quay sang dặn bọn đàn em: “Tôi out trước đây. Chuyện về Cửu Ca với Khải Minh Tinh, mấy người nuốt trong bụng, không được lộ cho bất cứ ai.”
Nói xong hắn log out luôn.
Bốn tên áo choàng nhìn nhau.
“Ờ... theo quan sát của tao, lão đại chắc chắn làm chuyện mờ ám rồi! Tan cửa nát nhà luôn kìa, má ơi, tao tưởng đang đọc tiểu thuyết cẩu huyết.”
“Cũng có khi lão đại bị người khác chơi đểu thôi.”
“Cá luôn, ai là thằng chơi lão đại!”
“Dù ai thì không phải bốn đứa mình. Mà Cửu Ca vừa nói rồi còn gì? Là một người yêu thầm lão đại mà cầu không được.”
Bốn tên lại nhìn nhau.
Ai vậy trời? Lão đại cũng nổi tiếng hút fan thật, nhưng trong đám thân cận không ai kiểu biếи ŧɦái vậy mà?
-
Sau khi Bách Tu Yến log out, Quý Lê ngồi cạnh vẫn trừng mắt nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt sắc bén: “Cậu nói gì với cái thằng đó?”
Bách Tu Yến tháo mũ chơi game, xoay cổ khẽ rắc một cái: “Tôi nói hắn suýt làm nhà cậu tan nát, còn nói cậu sau này sẽ tìm cơ hội trong game gϊếŧ hắn tiếp.”
Quý Lê cau mày: “Dọa trước? Cậu hại tôi đấy à?”
Bách Tu Yến bình thản: “Hại gì chứ? Dù sao hắn có đề phòng cậu cũng sẽ gϊếŧ được. Tôi nói vậy để hắn tự thấy áy náy, sau này coi như tư thù cá nhân mà mặc kệ cậu gϊếŧ, không phản đòn.”
Quý Lê hừ lạnh, trợn mắt: “Đừng xạo. Tôi hiểu cậu quá mà. Cậu nhất định còn nói thêm gì nữa. Khai mau, không thì tối nay khỏi nấu cơm!”
Bách Tu Yến: “???”
Cậu im lặng một lúc rồi mỉa mai: “Quý Lê, lời đe dọa của cậu thật mới mẻ đấy.”
Quý Lê nhướng mày: “Thế cậu chấp nhận bị đe dọa không?”
Bách Tu Yến hít sâu một hơi, giơ tay lên: “Chấp nhận. Tôi bảo hắn gọi điện về đồn công an quê cậu.”
Quý Lê ngạc nhiên: “Tôi tưởng cậu nói toạc hết sự thật cho hắn rồi cơ. Khi nào cậu học được trò úp mở thế?”
Bách Tu Yến đáp thản nhiên: “Tôi chỉ là vội out game nên không muốn lắm lời.”
Rồi cậu ta đổi chủ đề: “Tôi đã nhận nhiệm vụ truyền thừa rồi. Khi vào lại sẽ chia sẻ cho cậu.”
-
Trong game, người nhận nhiệm vụ truyền thừa có thể mời người chơi khác cùng tham gia để cùng nhận thưởng kinh nghiệm, đồ, v.v. Người không thuộc nghề đó vẫn nhận được phần thưởng khi ké nhiệm vụ.