“Đm?! Doãn Thanh Trạch?!” Quý Lê giật mình như cá chép bật lên, mặt vặn vẹo giận dữ.
“Ơ? Cậu biết tôi...” Doãn Thanh Trạch còn chưa nói xong, chỉ thấy trước mắt đỏ lòm, một quả cầu lửa to tổ chảng bay thẳng vào mặt, đốt sạch cây máu cuối cùng của hắn.
Doãn Thanh Trạch chết rớt cả đống đồ, exp cũng rớt nguyên một cấp, văng khỏi top 10 chiến lực server.
Quý Lê thì sau cú kill ấy đỏ tên luôn, rồi lập tức bị... hệ thống đá khỏi game vì nóng giận.
Bách Tu Yến chậm rãi lôi ra bàn luyện kim di động, chế một loạt bình máu mana, tự uống đầy cây máu trước rồi hỏi: “Muốn không? Mười bạc một set.”
Bốn tên áo choàng đồng loạt đưa tay: “Muốn, mỗi người một set. Anh bạn, thứ này cậu lấy ở đâu thế? Chúng tôi chưa từng thấy luôn.”
Bách Tu Yến giao thuốc xong, thản nhiên đáp: “Làm nhiệm vụ được. Nhiệm vụ gì thì không nói đâu. À mà mấy cậu không định lượm đồ của Doãn Thanh Trạch à? Không nhặt thì tôi nhặt đem bán đấy.”
Tên áo choàng số một tóc đỏ cười nói: “Cậu cứ nhặt đi. Chỉ cần em trai Khải Minh Tinh chịu tha thứ cho lão đại bọn tôi, lão đại chắc chắn còn tặng thêm mấy bộ nữa.”
Bách Tu Yến thầm rủa trong bụng: Hắn dám gọi cậu ta là em trai, cẩn thận cậu ta đánh cho thành “em trai” thật đấy.
Cậu ta lắc đầu: “Vậy tôi không nhặt nữa. À, tôi hỏi cái này hơi riêng tư. Trong mấy người, có ai yêu thầm Doãn Thanh Trạch, theo kiểu yêu mà không được đáp lại không?”
Bốn tên áo choàng đồng loạt lộ vẻ mặt vừa khϊếp vừa ghê như nuốt phải ruồi.
Bách Tu Yến nhẹ gật đầu: “Tôi hiểu rồi, mấy người không có. Thế trong đám người thân tín bên cạnh Doãn Thanh Trạch, có ai như vậy không? Có kẻ nào yêu hắn sâu đậm mà cầu không được không?”
Áo choàng số hai tóc xanh giơ tay chặn: “Hỏi mấy thứ này làm gì?”
Doãn Thanh Trạch vạch bụi cây đi ra, lạnh giọng: “Hỏi mấy thứ này làm gì?”
Bách Tu Yến liếc hắn: “Về nhanh ghê. Đám Huyền Điểu Các kia không đuổi theo à? Biết là cậu gϊếŧ tụi nó rồi à?”
Doãn Thanh Trạch gật đầu, ngồi xuống chỗ cũ, nhặt đồ mặc lại: “Khải Minh Tinh đâu? Bị tôi chọc giận out game rồi hả?”
Bách Tu Yến thẳng thừng: “Ừ. Bị cậu chọc cho out. Nhưng đợi cậu ấy lên lại, kiểu gì cũng tìm cơ hội gϊếŧ cậu tiếp.”
Bách Tu Yến không hề nể nang mà bán đứng Quý Lê triệt để: “Mà đừng hiểu lầm. Cậu ấy không ghét cậu chỉ vì chuyện hôm nay. Là vì cậu suýt khiến cậu ấy và ba cậu ấy tan cửa nát nhà. Cậu ấy không làm gì được cậu ngoài đời nên chỉ có thể nổi điên trong game thôi.”
Doãn Thanh Trạch động tác khựng lại: “Tan cửa nát nhà? Tôi làm gì lúc nào? Sao tôi không biết?”
Bách Tu Yến nhận lời mời kết bạn từ Doãn Thanh Trạch.
Ban đầu cậu ta định kể hết thân thế Quý Lê cho Doãn Thanh Trạch nghe, để sớm kết thúc thế cục mình ngoài sáng, địch trong tối đầy bất lợi cho nhà Quý Lê.
Nhưng tiếp xúc xong, cậu ta đổi ý.
Doãn Thanh Trạch bây giờ chỉ là một thanh niên thông minh nhưng hơi cục súc, có phần giống Quý Lê lúc mới khởi nghiệp.
Bách Tu Yến nhớ đến cái điên dại của Doãn Thanh Trạch sau khi Quý Lê chết ở kiếp trước. Cậu ta sợ nếu hiện tại, khi còn trẻ và nóng tính, mà hắn biết đã có một đứa con trai, hắn sẽ bất chấp tất cả quay về tìm Quý Lê và Quý Thần Tịch, làm lộ chuyện Quý Lê là con ruột, khiến Quý Lê thêm phiền phức.
Nhưng vẫn phải nhắc cho hắn về Quý Thần Tịch và Quý Lê.
Quý Thần Tịch không dám đối mặt, Quý Lê cũng không muốn nhắc. Nếu chỉ để hai cha con họ mãi gặm nhấm nỗi đau còn Doãn Thanh Trạch thì vui vẻ sống như không hề biết gì, Bách Tu Yến không chấp nhận. Chuyện này chỉ có người ngoài như cậu ta mới đủ vô tư để nói ra.
Quá trình Doãn Thanh Trạch tự đi tra ra chân tướng, chắc cũng giúp hắn bình tĩnh lại, bớt phá chuyện.
“Cậu còn nhớ chuyện bốn năm trước không?” Bách Tu Yến lười giải thích, úp úp mở mở như chơi trò đoán chữ. Cậu ta muốn xem Doãn Thanh Trạch có tự nghĩ tới Quý Thần Tịch không.