Chương 27

Nên rõ ràng cái chiêu năm quả cầu kia không thể là Liên Châu Hỏa Cầu!

“Liên Châu Hỏa Cầu chỉ có ba phát thôi, cậu ta xài cái đó sao được.” Một tên áo choàng cười khẩy, vung tay phóng ra ba quả cầu lửa ngăn cản đám chiến binh Huyền Điểu Các đang lao về phía Quý Lê và Bách Tu Yến.

“Cảm ơn nha, anh em tốt.” Quý Lê cười híp mắt, nghênh ngang bước vào giao tranh, còn kéo Bách Tu Yến đứng sau lưng bảo vệ.

Hiện tại Quý Lê chỉ học đúng hai chiêu cơ bản không cần đọc chú, Hỏa Cầu Đạn (không hồi chiêu), Thực Vật Quấn Chân (hồi chiêu 3 giây). Cậu đã dồn hết điểm kỹ năng tặng kèm khi chuyển nghề để nâng cả hai lên level 5.

Bằng cách combo động tác ra chiêu + lao người hủy hậu động tác, miễn thanh năng lượng còn đủ, cậu có thể combo một chiêu quấn chân với năm phát hỏa cầu liên tục, sau đó đợi hồi chiêu vài giây hoặc uống bình mana là lặp lại tiếp.

Hệ ngắm của Kỷ Nguyên Ma Pháp chia thành tự động và thủ công. Ngắm thủ công bắn trúng điểm yếu sẽ cho bạo kích x2, và trúng cùng một chỗ nhiều lần sẽ có cộng dồn sát thương.

Đó chính là mẹo để Quý Lê có thể one shot mấy người chơi cấp 15-16 dù chênh 5-6 level.

Kỹ thuật này dân pro vừa nhìn đã hiểu. Nhưng hiểu không có nghĩa là làm được. Ngay trong giai đoạn đầu open beta mà đã combo mượt thế này, đủ chứng minh Quý Lê là cao thủ hạng nặng.

Pháp sư áo choàng trong đội kênh tổ đội nhắn riêng cho team leader:

[Lão đại, quả nhiên như anh đoán. Mấy thằng ngu kia cứ hống hách kiểu đó sớm muộn gì cũng chọc tức mấy cao thủ thật sự. Bọn mình đâu muốn tuyển đám rác rưởi, mà muốn hút toàn dân elite. Làm vậy chỉ đuổi khách thôi.]

Tên áo choàng cầm kiếm chỉ hừ một tiếng, xoay người chém một phát kiếm xoáy hất văng chiến binh Huyền Điểu Các đang lao tới Quý Lê.

Hắn chắn trước mặt Quý Lê, cười khẽ: “Cứ thoải mái cast spell đi, tôi chặn cho.”

Quý Lê nheo mắt cười: “Đánh tiếp chứ? Bọn nó gọi tiếp viện tới kìa.”

Tên áo choàng cầm kiếm hừ nhẹ: “Đánh tiếp. Đừng lo, bọn nó không dám kiếm chuyện với cậu đâu.”

Quý Lê nhún vai: “Tôi thì chẳng ngại.”

PvP online, cậu và Bách Tu Yến đâu có sợ bị bang vây gϊếŧ mãi.

Còn offline thì khỏi nói, info người chơi trong thế giới ảo mã hóa nhiều lớp. Tới lúc Kỷ Nguyên Ma Pháp tàn lụi cũng chưa có vụ leak info đi tìm người thật mà đánh bao giờ. Với lại info họ dùng còn là đồ giả.

Áo choàng kiếm thủ bật cười: “Vậy thì chiến!”

Quý Lê cười gian, vung pháp trượng, kéo mặt lạnh Bách Tu Yến xông lên.

Lúc này, tên cầm kiếm cũng gửi họ lời mời kết bạn.

Quý Lê đang bận gϊếŧ người nên chưa thèm mở. Bách Tu Yến tranh thủ bấm đồng ý, rồi thấy cái tên: Lan Trạch Đa Phương Thảo mí mắt giật mạnh.

Lan Trạch Đa Phương Thảo, chẳng phải nickname game của Doãn Thanh Trạch sao?!

Bách Tu Yến định cảnh báo Quý Lê. Nhưng Quý Lê lúc đó phấn khích quá, vung gậy một phát quất ngay ngực Bách Tu Yến.

“Tránh ra, tránh ra! Chắn đường cái gì?!” Quý Lê còn mắng, mặt dày không biết lỗi.

Bách Tu Yến xoa ngực, lạnh mặt cười khẩy, im luôn.

Chừng mười mấy phút sau, đám Huyền Điểu Các chết thì chết, chạy thì chạy.

Năm tên áo choàng cộng thêm Quý Lê mặt đỏ tai hồng, thở dốc ngồi phịch trên mấy tảng đá trong rừng cười khoái trá.

Chỉ mỗi Bách Tu Yến vẫn mặt lạnh như tiền.

“Cậu xị cái mặt mèo con làm gì thế? Tôi có tốn nhiều thời gian đâu?” Quý Lê bực mình hỏi.

Bách Tu Yến cười nhạt: “Heh. Cậu xem hộp thư bạn bè đi.”

Quý Lê cau mày, nghi hoặc mở ra xem.

Năm tên áo choàng kia cũng bỏ mũ trùm xuống. Tên cầm kiếm đứng đầu... mặt mũi lại giống Quý Lê tới bảy tám phần!

Tên kia cũng quan sát kỹ mặt Quý Lê, rồi lúng túng nói: “Ơ... cái này tôi giải thích được. Tôi thuê mấy bang nước ngoài chuyên nghiệp, mà bọn nó tự vỗ ngực bảo chuyên, cuối cùng không thèm nghe chỉ huy. Tôi đành dùng cách này dạy chúng nó hiểu quy tắc server Đông Hoàng. Đừng lo, Huyền Điểu Các không dám trả thù đâu, tôi cũng sẽ đền bù cho...”