Chương 24

Hẹn nhau ở thôn tân thủ, Quý Lê chờ một lúc trước cửa nhà trưởng thôn thì thấy một thanh niên mặt lạnh đi tới.

“Quý Lê.” Thanh niên đó rất chắc chắn chào cậu, rồi ném qua lời mời kết bạn.

Quý Lê liếc tên nhân vật mới chịu đồng ý: “Bách Tu Yến hả, không ngờ cậu mê nhan sắc vậy, tự nặn mình thành soái ca luôn.”

“Đây là gương mặt tôi khi trưởng thành.” Bách Tu Yến nói: "Trong game gọi tôi bằng ID.”

“Gương mặt lúc trưởng thành? Chỗ nào giống?” Quý Lê nhìn kỹ hồi lâu, mới nhận ra chút bóng dáng quen thuộc từ gương mặt xa lạ ấy: "Ra là cậu trông thế này khi không bị méo miệng lệch mắt.”

“Còn mặt cậu bây giờ cũng chẳng giống chút nào với cái mặt vàng vọt ốm yếu trước kia.” Bách Tu Yến đáp lại đầy bản năng: "Mau làm nhiệm vụ tân thủ, lên cấp 10 đổi nghề. Tôi đổi sang mục sư, còn cậu?”

“Kiếp trước tôi chơi sát thủ, lần này muốn thử nghề khác. Cậu gợi ý gì không? Học giả huyền thoại của Kỷ Nguyên Ma Pháp?” Quý Lê khoác tay lên vai Bách Tu Yến, cười nháy mắt: "Nghề nào tôi cũng chơi giỏi.”

Bách Tu Yến tin lời cậu.

Hai người họ, sở trường trong game cũng giống hệt lĩnh vực mà công ty họ sáng lập sau này nổi tiếng nhất.

Công ty do Bách Tu Yến sáng lập là đơn vị thành công nhất sau đội ngũ phát triển Kỷ Nguyên Ma Pháp suốt 20 năm, chuyên tạo ra những thế giới thật hoàn chỉnh. Game do cậu ta làm nổi tiếng vì bối cảnh rộng lớn và thiết kế tỉ mỉ, được coi là kiệt tác sử thi.

Quý Lê thì ngược lại. Cậu mở ra một hướng đi hoàn toàn mới cho game toàn tức, không cần thật, kịch bản cực đơn giản, nhưng gameplay siêu cuốn hút.

Người ủng hộ Bách Tu Yến nói xây dựng thế giới giả lập siêu thật mới là mục tiêu đích thực của game toàn tức; người đứng về phía Quý Lê thì bảo game phải vui trước, muốn xem kịch bản thì đi coi phim toàn tức. Ai là nhà thiết kế game toàn tức số một thời ấy, hai phe cãi nhau mãi không phân thắng bại.

Thực ra cả Bách Tu Yến và Quý Lê đều hiểu, chỉ có kết hợp điểm mạnh của cả hai mới tạo ra game toàn tức hoàn hảo nhất. Nhưng để công ty tồn tại, họ phải tập trung triệt để vào ưu điểm của mình, gắn thương hiệu với phong cách riêng, mới trụ được giữa cạnh tranh khốc liệt.

Vì định hướng khác nhau, khi nghiên cứu Kỷ Nguyên Ma Pháp, mỗi người tập trung vào một mảng.

Bách Tu Yến thuộc lòng toàn bộ bối cảnh game, nắm rõ từng NPC quan trọng, được ví như từ điển sống về kịch bản và nhân vật.

Quý Lê thì thông thạo tất cả nghề nghiệp, kỹ năng, chế tác, thiết kế phó bản, là tay chơi bậc thầy.

Tóm lại, một người thiên về văn, một người thiên về võ, kết hợp là đủ bộ.

Kỷ Nguyên Ma Pháp nổi tiếng vì độ chân thật, không cố ý cân bằng giữa top player với người bình thường. Người chơi có thể nhận truyền thừa từ NPC, nghề truyền thừa luôn gắn liền với cốt truyện. Vì vậy, hỏi ý kiến Bách Tu Yến chọn nghề là đúng bài.

“Cậu chọn pháp sư đi. Gần thôn tân thủ có chuỗi nhiệm vụ truyền thừa pháp sư hệ tự nhiên, lên cấp 10 là làm được.” Quả nhiên, Bách Tu Yến suy nghĩ một lát đã đề xuất ngay một truyền thừa có thể lấy liền: "Cậu làm xong nhiệm vụ truyền thừa, rồi chúng ta đi cày phó bản, phải đạt tiến độ hoàn mỹ 100% mới lấy được phần thưởng đặc biệt.”

Quý Lê vác gậy gỗ tân thủ lên vai: “Thế còn chờ gì nữa? Đi thôi. Cậu theo sát tôi, tôi nhớ hồi trước cậu chơi gà lắm, làm nhiệm vụ còn phải kêu mấy chục người trong công ty bảo vệ.”

Bách Tu Yến phản bác: “Tôi không gà, chỉ là mục sư không đánh được.”

“Hừ.”

“Không tin thì đổi nghề xong PK thử.”

“Hừ, tôi ngu mới đi PK với mục sư.”

Chỉ mất một tiếng, họ đã quét sạch nhiệm vụ tân thủ và lên cấp 10.

Thời gian trong game và ngoài đời theo tỷ lệ 4:1. Thuận lợi thì trước bữa tối họ có thể làm xong chuỗi nhiệm vụ truyền thừa.