Quý Lê tức tối chui vào chăn, cả đêm mơ thấy ác mộng hai đứa cãi nhau mà Bách Tu Yến cứ giả câm.
-
Hôm sau.
Quý Thần Tịch một tay dắt một đứa con đi mua sắm trên phố. Ngoài đồ sinh hoạt cần cho Bách Tu Yến, anh còn theo chỉ thị của Quý Lê đặt mua hai bộ mũ toàn tức phiên bản đặc chế của Kỷ Nguyên Ma Pháp.
Bách Tu Yến mở hộp dụng cụ, cẩn thận đập đập chỉnh chỉnh mũ toàn tức; Quý Lê xâm nhập vào mũ đã bị Bách Tu Yến gõ qua, một trận viết code bạo lực. Cuối cùng phần cứng và phần mềm của mũ được mod thành công, cho phép họ đăng nhập với thân phận người lớn.
Quý Lê lau mồ hôi trán: “Phù. May mà giờ game nhập khẩu chưa liên thông dữ liệu dân cư. Hai mươi năm sau thì bọn mình chắc chỉ có đi mượn căn cước người lớn mà login thôi.”
Quý Thần Tịch vừa giúp cậu lau mồ hôi vừa hau háu nhìn mũ game.
Nghe nói trải nghiệm y như dị giới thật sự, còn tích hợp AI thông minh tân thời, anh cũng muốn chơi thử lắm.
Quý Lê vốn muốn từ chối, nhưng nghĩ học hành cũng cần giải trí hợp lý, không thể cấm tuyệt đối, bèn nói: “Trước khi khai giảng, mỗi ngày ba chỉ được chơi một tiếng. Sau khi khai giảng cũng chỉ được chơi vào cuối tuần, lễ tết. Ngày thường cấm hẳn. Bách Tu Yến, cậu cài chế độ quản lý phụ huynh vào mũ của ba.”
Bách Tu Yến giơ tay làm dấu “OK”.
Quản lý phụ huynh... mặt Quý Thần Tịch lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng vẫn chịu thua.
Thôi được rồi, bây giờ phụ huynh trong nhà đúng thật là hai đứa bé con tái sinh làm đại lão.
“Nếu cuối kỳ thi tốt, nghỉ hè với đông có thể cho chơi thêm một chút.” Quý Lê lại dỗ ngon ngọt.
Quý Thần Tịch lập tức gật đầu như giã tỏi: “Ba sẽ cố học giỏi!”
Quý Lê nói tiếp: “Ngoài học trên lớp, mấy cái lập trình tự học bốn năm nay ba cũng đừng bỏ. Con với Bách Tu Yến sẽ chuẩn bị bài giảng với bài tập cho ba.”
“Được. Ba nhất định cố gắng!” Nhiệm vụ học tập tăng mà Quý Thần Tịch không thấy buồn, ngược lại còn rất vui.
Anh vốn thích lập trình. Bốn năm đau khổ nhất đời mình cũng nhờ nhìn gương mặt đáng yêu của Quý Lê và tự học lập trình mà gắng gượng qua.
Con trai và Bách Tu Yến đều là đại lão giới thiết kế game, mình phải cố học, sớm phụ giúp được cho tụi nó. Quý Thần Tịch tự nhủ trong lòng.
Mũ chơi game của Quý Thần Tịch phải mai mới giao tới, hôm nay anh về phòng tiếp tục ôn thi.
Quý Lê lập tức kéo Bách Tu Yến tính vào game.
Bách Tu Yến cau mày: “Không muốn ăn... ngoài. Nấu xong, chơi.”
Quý Lê chống nạnh như một cái compa mũm mĩm: “Kiếm tiền quan trọng hay ăn quan trọng?!”
Bách Tu Yến đáp ngay không do dự: “Ăn.”
Quý Thần Tịch vội nói: “Tu Yến, cháu muốn nấu gì? Chú giúp cháu sơ chế, vo gạo nấu cơm, đợi cháu chơi xong là vài phút hâm nóng là ăn được.”
Bách Tu Yến cầm bút bảng viết ra thực đơn chuẩn bị hôm nay, mặt không tình nguyện để Quý Lê kéo đi.
Quý Lê nằm trên giường đội mũ, qua cảm giác lơ lửng hơi khó chịu thì đã vào giao diện tạo nhân vật.
Kỷ Nguyên Ma Pháp vì độ chân thật quá cao nên cấm lừa tình ngoại hình. Chiều cao cho phép chỉnh trong giới hạn, nhưng mặt chỉ được vi chỉnh từ diện mạo thật.
Quý Lê khịt mũi khinh thường.
Vi chỉnh khác gì cho phép thẩm mỹ nhẹ. Nhà phát triển game rõ ràng đánh giá thấp thủ thuật của người chơi, quy định đó chẳng ngăn được ai.
Cậu chỉnh chiều cao thành 1m79 như kiếp trước, lại vi chỉnh cái mặt ba tuổi của mình một phát, lập tức hiện ra một phiên bản giống kiếp trước đến chín phần.
Quý Lê soi kỹ, chỉnh cơ thể rắn chắc hơn, ngũ quan sắc nét hơn, giảm độ giống xuống cỡ sáu bảy phần thì mới hài lòng.
Cuối cùng, cậu gật đầu, vào game.
ID quen thuộc của Quý Lê là Khải Minh Tinh, của Bách Tu Yến là Cửu Ca, đều có liên quan tên thật của mỗi người.