Quý Thần Tịch chần chừ: “Nhưng hai đứa vẫn là con nít...”
Bách Tu Yến giơ máy tính bảng.
[Cháu với Quý Lê đều ba mươi rồi, không phải trẻ con. Chúng cháu sẽ mua sắm thiết bị thông minh, việc nhà chẳng đáng gì. Chú cứ nghe chúng cháu, tập trung học, đừng phân tâm.]
Quý Lê cứng nhắc nói: “Ba, nghe cậu ta đi. Đừng phân tâm.”
Quý Thần Tịch đành phải gật đầu: “Được.” Anh cảm thấy trong nhà như có thêm hai phụ huynh nữa. May mà Hình Trình Ngạn không dọn sang đây, không thì thành ba phụ huynh cùng giám sát anh học, cuộc sống này sao mà sống nổi?
-
Ăn xong đồ ngoài, Quý Thần Tịch giúp Bách Tu Yến sắp xếp phòng.
Họ thuê một căn ba phòng một phòng khách, nội thất đã hoàn thiện. Quý Thần Tịch ở phòng ngủ chính. Một phòng khách vốn chuyển thành thư phòng, đã lắp giá sách đầy tài liệu ôn thi. Quý Lê ở phòng khách còn lại.
Quý Thần Tịch vốn định đổi thư phòng lại thành phòng ngủ, nhưng Quý Lê nói giường phòng khách đủ lớn, cậu có thể ngủ chung với Bách Tu Yến.
Bách Tu Yến liếc nhìn Quý Lê, rồi lặng lẽ gật đầu đồng ý.
Quý Thần Tịch chỉ việc thêm một chiếc gối và một chăn nữa lên giường phòng khách, rồi dọn nửa tủ quần áo của Quý Lê trống ra để Bách Tu Yến để đồ.
Bách Tu Yến chỉ đeo một cái ba lô nhỏ tới, đến quần áo thay cũng không có. May là giờ cậu rất gầy nhỏ, mặc đồ Quý Lê, nhỏ hơn cậu một tuổi cũng không sao.
Quý Thần Tịch thầm tính, mai phải đi phố mua thêm quần áo và đồ dùng cho Bách Tu Yến.
Tối đến, Quý Lê và Bách Tu Yến đóng cửa phòng.
Hai đứa thay đồ ngủ xong, ngồi khoanh chân đối diện trên giường.
“Cậu cứ ám chỉ tôi đuổi ba đi. Cậu muốn nói riêng với tôi chuyện gì?” Quý Lê hỏi.
Bách Tu Yến mở cuốn ghi chú đã soạn sẵn, đưa máy tính bảng cho Quý Lê: “Tự đọc.”
Quý Lê cúi đầu nhìn, sắc mặt nhanh chóng càng lúc càng khó coi: “Cậu nói thằng cha cặn bã kia có khi không biết chuyện của tôi và ba, thậm chí không biết tôi là con ông ta?!”
Bách Tu Yến gật đầu.
Kiếp trước, trong lễ tang của Quý Lê, Doãn Thanh Trạch vốn không mấy thân thiết với Quý Lê lại khóc lăn dưới đất, như thể già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.
Sau đó, Doãn Thanh Trạch bán sạch cổ phần trong tay, đem tài sản quyên đi hết, không để lại xu nào cho đám người nhà họ Doãn. Đại gia tộc Doãn thị sụp đổ tan tác, ai cũng nói hắn điên rồi.
Với dáng vẻ phát cuồng khi ấy của Doãn Thanh Trạch, không giống đang giả vờ.
“Không biết thì sao? Nỗi đau mà tôi và ba tôi phải chịu không tồn tại à? Hắn ngu hay độc cũng thế cả, không có lựa chọn nào khiến tôi chấp nhận làm hòa với hắn!” Quý Lê giận dữ quát.
“Nhỏ giọng thôi.” Bách Tu Yến liếc ra phía tường, ra hiệu cách âm kém: "Tôi không bảo cậu... làm hòa. Đọc tiếp đi!”
Quý Lê bực bội tiếp tục nhìn màn hình.
Bách Tu Yến trong ghi chú viết tiếp: cậu ta biết Quý Lê không muốn dây dưa gì với Doãn Thanh Trạch, nhưng thông qua hắn, họ có thể tra ra chân tướng nhanh hơn.
Hơn nữa, Bách Tu Yến cho rằng bất kể Doãn Thanh Trạch có biết hay không, hắn nhất định phải biết bốn năm qua Quý Thần Tịch và Quý Lê đã phải chịu khổ ra sao. Không thể để hắn sống yên ổn mà chẳng cảm thấy chút áy náy nào.
Còn chuyện trọng sinh thì không cần nói với Doãn Thanh Trạch. Dù gì cũng chẳng thân.
Quý Lê hít sâu mấy lần, không thể không thừa nhận Bách Tu Yến nói cũng có lý.
“Vậy làm sao moi tin từ hắn? Chẳng lẽ giờ tôi làm hộ chiếu, bay ra nước ngoài ôm đùi gọi bố à?” Quý Lê giọng u uất.
Bách Tu Yến vỗ mạnh xuống giường: “Đọc... hết... đã! Cậu có thể... đọc xong hẵng nói chuyện không?!”
Quý Lê rụt cổ lại, vừa xem vừa lầm bầm: “Nóng tính vãi.”
Kế tiếp trên ghi chú, Bách Tu Yến đề cập tới một trò chơi toàn tức tên tiếng Việt là Kỷ Nguyên Ma Pháp.