Quý Thần Tịch lo lắng nói: “Con à, nhà mình vẫn có tiền, trường mẫu giáo quý tộc tốt nhất ở thành phố Sơn mình cũng đóng nổi!”
Quý Lê ôm trán, gắt: “Ba, con không đi mẫu giáo không phải vì thiếu tiền! Con với Bách Tu Yến đều ba mươi tuổi rồi, ba nghĩ tụi con có thể học với đám con nít à? Tụi con sẽ tự học, đến tầm mười lăm mười sáu tuổi thì thuê gia sư luyện thi đại học.”
Quý Thần Tịch ngơ ngác: “Không đi học hả? Cả cấp ba cũng không? Vậy bạn bè đâu ra?”
Khóe miệng Quý Lê giật giật: “Con đi cấp hai cấp ba để kết bạn gì? Đi lừa mấy đứa còn mê mệt chuunibyou chắc? Đến đại học con tự đi kết giao mối quan hệ cần thiết. Ba khỏi lo chuyện của con, tự lo cho mình đi.”
Bách Tu Yến cũng giơ máy tính bảng tán thành.
[Chú Quý, cháu với Quý Lê biết chừng mực, chú cứ yên tâm.]
Quý Thần Tịch cười gượng: “Chú biết hai đứa tự biết lo. Chuyện đi học ba không nói nữa, hai đứa tự quyết đi. Tu Yến, tiền ông nội cho cháu, cháu cứ giữ làm tiền tiêu vặt. Với lại, đừng nói chuyện kiểu kính ngữ với chú, nghe kỳ lắm.”
Bách Tu Yến quay sang giơ tay về phía Quý Lê.
Nghe chưa, chú Quý nói tiền trong thẻ là tiền tiêu vặt của tôi đấy. Trả thẻ đây.
Quý Lê hừ lạnh: “Tiền vô tay tôi rồi, còn mơ lấy lại hả?”
Quý Thần Tịch nghiêm mặt: “Tiểu Lê! Đừng có chiếm tiện nghi người ta!”
Thấy Quý Thần Tịch hình như hiểu lầm, Bách Tu Yến vội giơ máy tính bảng.
[Không sao, cứ để cậu ấy cầm. Vốn nên đưa tiền sinh hoạt. Cháu đùa thôi, chú đừng nghiêm trọng. Cháu còn có tiền tiêu riêng.]
Bách Tu Yến lại lôi ra một thẻ nữa từ trong cặp, vẫy vẫy trước mặt Quý Thần Tịch.
Tuy ông nội có hơi bỏ mặc cậu ta trong đời sống, để bị bảo mẫu ngược đãi, nhưng chuyện gì giải quyết được bằng tiền thì ông ta chưa từng keo kiệt.
“Vậy thì tốt.” Quý Thần Tịch chần chừ rồi quay sang nói với Quý Lê: “Tiểu Tu Yến vẫn nên để ba giữ thẻ sinh hoạt phí. Tiểu Lê, ba trả lại thẻ tiền mừng tuổi của con.”
Quý Lê bất đắc dĩ: “Ba tưởng con thật muốn lấy tiền cậu ta hả? Con chỉ đùa thôi. Nhưng thẻ tiền mừng tuổi đúng là nên trả con, con có việc cần dùng.”
Quý Lê quăng thẻ cho Quý Thần Tịch: “Ngoài kia giao đồ ăn rồi, mình ăn trước đi. Bách Tu Yến, tôi không gọi phần cậu, cậu muốn ăn tự đặt.”
“Phần của ba để Tu Yến ăn, ba đặt thêm là được.” Quý Thần Tịch đỡ thẻ, trong lòng áy náy lắm. Anh thấy mình hiểu lầm con trai, đúng là anh vẫn chưa hiểu con đủ.
“Tiểu Lê, ba đã đặt cho con cái điện thoại con muốn trên mạng rồi. Đợi giao tới, ba sẽ liên kết hết thẻ trong nhà vô điện thoại của con, con muốn xài bao nhiêu cứ xài, tiền đó là của con.” Quý Thần Tịch nhẹ nhàng dỗ dành.
Quý Lê gật đầu: “Được.”
Bách Tu Yến cau mày: “Đồ ăn ngoài?”
Quý Lê lườm cậu ta: “Nhà này không có đầu bếp. Không muốn ăn ngoài thì tự nấu.”
“Được. Tôi nấu. Tôi... rất giỏi.” Bách Tu Yến đáp.
Quý Lê ngạc nhiên: “Kiếp trước cậu ngồi xe lăn mà cũng nấu được hả?”
Bách Tu Yến chìa tay ra: “Tay... không tàn. Nấu ăn là... sở thích.”
“Thôi khỏi, khỏi, để ba học!” Quý Thần Tịch vội nói: "Ba sẽ mau chóng học nấu ăn!”
Quý Lê nháy mắt ra hiệu: “Ba, ba là thí sinh chuẩn bị thi đại học, học nấu ăn gì chứ? Ba cứ học hành nghiêm túc đi. Việc nhà này Bách Tu Yến lo, đúng không? Tụi con đâu phải mấy đứa nhóc ba bốn tuổi thật sự.”
Bách Tu Yến giơ máy tính bảng.
[Đúng. Chú cứ yên tâm ôn thi. Việc nhà để cháu với Quý Lê lo. Cháu nấu ăn, cậu ấy rửa bát lau nhà. Quý Lê, mấy việc nhỏ này không làm khó được chúng ta đúng không? Cậu biết làm việc nhà chứ? Có khả năng tự lo cho bản thân chứ? Không để chú còn phải lo mấy việc trong nhà khi ôn thi chứ?]
Mặt Quý Lê cứng đờ.
Cậu trừng mắt nhìn Bách Tu Yến một cái, quay đi: “Dĩ nhiên. Tôi tự lo rất giỏi. Ba sau này chỉ cần lo học. Ba thi đậu đại học tốt là đóng góp lớn nhất cho nhà này rồi, mấy thứ khác khỏi bận tâm.”