Nhưng giờ Bách Tu Yến suýt bị mưu sát, người tới đón chỉ là luật sư của nhà họ Bách. Ông nội giám hộ của Bách Tu Yến, cùng với họ hàng khác, không ai có mặt.
Quý Lê cau mày chặt lại.
“Bách Tu Yến!” Lúc Bách Tu Yến được luật sư trẻ bế lên xe, Quý Lê lớn tiếng nói: "Về đến nơi nhớ gọi điện cho tôi!”
Bách Tu Yến thò tay ra ngoài cửa sổ vẫy cậu: “Tôi... về ngay.”
Quý Lê cười khẩy: “Được, tôi chờ, nói lời phải giữ lời.” Tin cậu ta chắc.
Lần này chia tay, e là phải mấy năm sau mới gặp lại ngoài đời. Kế hoạch công việc gì đó chỉ đành bàn online.
Mong Bách Tu Yến gọi điện sớm, cậu còn chưa biết cách liên lạc online với cậu ta. Quý Lê hơi cảm khái.
Cậu vươn vai, chìa tay về phía Quý Thần Tịch.
Chân ngắn ba đầu đi bộ mệt lắm, vẫn là cưỡi ba cho sướиɠ.
-
Tiểu tiết cứu kẻ đối đầu thế là khép lại. Quý Lê và Quý Thần Tịch trở về nhịp sống thường ngày: Quý Lê lên mạng làm quen với thời hiện đại, Quý Thần Tịch ôn thi cuối cấp ba.
… Lẽ ra phải thế.
“Cộc cộc cộc.”
Tối hôm sau, tới giờ ăn cơm thì có người gõ cửa.
“Là shipper à?” Quý Lê nhảy chân sáo ra mở cửa.
Cửa chống trộm bật ra, cậu và Bách Tu Yến đeo cặp sách nhỏ đứng đối diện nhau.
Quý Lê: “...”
Bách Tu Yến: “Tôi đã... nói rồi, về... ngay.”
Quý Lê lập tức định đóng cửa: “Gặp cái con mẹ cậu ấy!”
Cỏ!!! (một loài thực vật)
-
Khi Quý Thần Tịch bưng đồ ăn vặt lên, Quý Lê vẫn đang trợn mắt lườm Bách Tu Yến.
Bách Tu Yến phớt lờ ánh mắt gϊếŧ người của Quý Lê, lắp bắp nói cảm ơn Quý Thần Tịch từng chữ một.
“Tu Yến, người nhà cháu đâu? Sao cháu lại tự đi một mình thế này?” Quý Thần Tịch lo lắng hỏi.
Bách Tu Yến lôi từ trong cặp nhỏ ra một chiếc máy tính bảng, đôi tay gầy guộc lướt lia lịa trên màn hình rồi dựng thẳng nó lên.
Trên màn hình: [Tài xế đã đi rồi, cháu bàn với ông nội xong rồi, sau này sẽ ở cùng hai người. Mật khẩu thẻ sinh hoạt phí là 226688. Mỗi tháng một vạn sinh hoạt phí. Nếu không đủ tiêu thì gọi điện cho ông ấy xin hoàn lại.]
Quý Thần Tịch vội nói: “Một tháng một vạn tiền sinh hoạt? Nhiều quá.”
Quý Lê giọng châm chọc: “Thiếu gia nhà họ Bách mà một tháng chỉ có một vạn tiền sinh hoạt? Ít thế, cho ăn mày à? Mà cậu làm sao thuyết phục được ông nội cho cậu ở với nhà người lạ? Chẳng lẽ cậu cũng khai chuyện cậu trọng sinh rồi hả?”
Bách Tu Yến lắc đầu, hạ máy tính bảng xuống, tiếp tục lướt lướt rồi giơ lên.
[Không nói chuyện trọng sinh. Tôi bảo mình là thiên tài nhí. Chi tiết thuyết phục dài lắm, lười gõ.]
Bách Tu Yến đưa thẻ ngân hàng và mảnh giấy ghi số điện thoại ông nội cho Quý Thần Tịch, Quý Thần Tịch nhìn sang Quý Lê.
Quý Lê giật lấy thẻ và mảnh giấy, hừ lạnh: “Bảo mẫu từng dìm cậu xuống nước còn có lương tháng hơn chừng này. Ông nội cậu chắc chắn không tin cậu hoàn toàn.”
Bách Tu Yến cúi đầu lướt lướt, rồi giơ máy tính bảng.
[Đúng. Ông ta có cử người giám sát chúng ta. Tiện để đề phòng người hại tôi và hại các người. Yên tâm, người của ông ta tôn trọng riêng tư, không lén vào nhà.]
“Thế thì còn được. Nhưng một vạn thì không đủ.” Quý Lê đảo mắt: "Cậu năm nay bốn tuổi đấy, không cần đóng tiền mẫu giáo à? Đường đường là thiếu gia nhà họ Bách, chắc chắn phải vào trường mẫu giáo quý tộc tốt nhất ở thành phố Sơn.”
Bách Tu Yến cười lạnh, giơ máy tính bảng.
[Cậu đi mẫu giáo thì tôi đi.]
Quý Thần Tịch đập đùi, bừng tỉnh: “Đúng ha! Tiểu Lê thu này cũng tới tuổi đi mẫu giáo rồi!”
Bách Tu Yến mặt không biểu cảm: “Phì.”
“Phì cái đầu cậu!” Quý Lê trừng mắt nhìn Bách Tu Yến: "Đừng ép tôi liều chết với cậu, hai đứa mình cùng học từ mẫu giáo, tiểu học, trung học lên luôn hả?!”
Bách Tu Yến giơ máy tính bảng.
[Được. Tôi không ý kiến.]
Quý Lê: “... Cút!”