Chương 18

“Mấy chuyện còn lại đợi cậu khám xong rồi nói tiếp.” Quý Lê xóa ghi chú, cất điện thoại.

Bách Tu Yến nói: “Được.”

Biết được thân thế của Quý Lê, Bách Tu Yến mới hiểu vì sao sau khi Quý Lê chết không lâu, Doãn Thanh Trạch lại phát điên.

Về chuyện của Doãn Thanh Trạch, cậu ta có lẽ biết nhiều hơn Quý Lê một chút. Chỉ là không rõ Quý Lê có muốn nghe những chuyện đó không.

Đợi về hỏi ông nội xem tình hình nhà họ Doãn giờ ra sao rồi hãy nói cho Quý Lê vậy.

-

Kết quả kiểm tra của Bách Tu Yến rất tốt.

Ngoài việc hơi cảm và suy dinh dưỡng, cơ thể cậu ta không có vấn đề gì khác.

“Kiếp này chăm sóc cho tử tế vào, cậu sẽ không phải quay về cái dáng dở hơi miệng méo mắt lệch ú ớ như kiếp trước nữa.” Quý Lê mồm miệng độc địa vô cùng.

Bách Tu Yến không chịu kém: “Cái bình bệnh... chết trước tôi.”

Quý Thần Tịch nhỏ giọng nói: “Hai đứa mắng nhau thế này không được lịch sự lắm.”

Quý Lê và Bách Tu Yến đồng thanh: “Với cậu ta cần gì lịch sự?!”

Quý Thần Tịch: “... Coi như ba chưa nói gì.”

Quý Lê và Bách Tu Yến thu ánh mắt về rồi lại cãi nhau tiếp.

Quý Lê mồm miệng lanh lợi, lời châm chọc như pháo nổ liên hồi; Bách Tu Yến dù nói lắp từng chữ một nhưng lần nào cũng đâm trúng chỗ khiến Quý Lê nhảy dựng lên. Hai người ngang tài ngang sức.

Quý Lê trong lòng thấy rất thất bại.

Kiếp trước Bách Tu Yến ngồi xe lăn dùng ý niệm điều khiển máy phát giọng cãi nhau với cậu thì thôi đi, giờ Bách Tu Yến còn nói lắp mà vẫn cãi ngang cơ với cậu, thế chẳng phải cậu thua à?

“Đợi cậu nói trôi chảy rồi tôi cãi tiếp!” Quý Lê chủ động ngừng chiến.

Cãi với người nói lắp mà còn thua thì nhục lắm, hòa cũng coi như thua, thắng thì lại chẳng vẻ vang gì.

Bách Tu Yến cầm hộp sữa ở đầu giường lên, uống ừng ực hai ngụm.

Quý Lê vừa mới tuyên bố ngừng chiến đã không nhịn được: “Đầu thai kiểu ma đói chắc.”

Bách Tu Yến liếc Quý Lê một cái: “Ma đói... ung thư dạ dày.”

Quý Thần Tịch nhỏ giọng nói: “Hai đứa đừng công kích cá nhân nữa...”

Quý Lê và Bách Tu Yến lại đồng thanh: “Nói thật chứ công kích gì!”

Quý Thần Tịch: “... Coi như ba chưa nói gì.”

Anh lặng lẽ đứng cạnh gọt hoa quả, đợi hai đứa con trai đầu thai lại này cãi mệt thì ăn.

Quý Thần Tịch ngoan ngoãn.jpg.

Hai người vừa tiếp tục mắng nhau vừa ăn hoa quả anh gọt sẵn. Đợi đĩa hoa quả hết sạch, họ mới thật sự dừng chiến, bắt đầu bàn chuyện nghiêm túc về kế hoạch công việc.

Quý Lê và Bách Tu Yến lại chuyển sang gõ chữ trên điện thoại và trao đổi bằng ánh mắt. Quý Thần Tịch nhìn nửa ngày không hiểu gì, đành cười gượng rồi ra ngoài mua cơm cho hai đứa.

May mà anh mang ví, chứ mất điện thoại rồi không biết đặt cơm kiểu gì.

Phải mua cho con một cái điện thoại thôi. Quý Thần Tịch nghĩ bụng.

Bách Tu Yến vừa tỉnh không lâu, cảnh sát đã biết tin, liên lạc với ông nội cậu ta.

Tối hôm đó, nhà họ Bách đã cử người tới chuyển viện cho Bách Tu Yến.

Quý Lê đã biết Bách Tu Yến mồ côi cha mẹ từ khi còn rất nhỏ, lần này suýt bị hại có lẽ là do có người nhắm vào quỹ giáo dục của cậu ta, con cháu gia tộc lớn từ khi sinh ra đã có quỹ giáo dục, sau này di sản của cha mẹ cũng được nhập vào đó, đợi đủ mười tám tuổi mới được sử dụng.

Bên ngoại của Bách Tu Yến là một đống lầy lội, xưa nay mặc kệ cậu ta; quyền giám hộ hiện tại nằm trong tay ông nội.

Quý Lê vẫn luôn nghĩ ông nội Bách Tu Yến rất tốt với cậu ta, vì sau này ông ta đã vượt mặt các chú bác, để Bách Tu Yến thừa kế cả nhà họ Bách.

Quý Lê từng dùng giọng chua ngoa mà thực ra đầy ghen tị mỉa Bách Tu Yến: “Để một đứa mù méo miệng ngồi xe lăn thừa kế nhà họ Bách, ông nội cậu đúng là yêu cậu thật.”