Quý Thần Tịch lo lắng hỏi: “Sao thế? Sao tự nhiên đánh nhau? Á, cháu tỉnh rồi à? Là vì quá sợ nên đánh nhau với Tiểu Lê à? Đừng sợ, chú không phải người xấu đâu.”
Bách Tu Yến nhét cái gối về sau lưng, gật đầu lễ phép với Quý Thần Tịch: “Cảm... ơn... chú... đã cứu... cháu, chú... Quý.”
“Không cần khách sáo, không cần khách sáo.” Quý Thần Tịch giữ chặt Quý Lê vẫn còn vùng vằng muốn lao lên: "Cổ họng cháu bị sao vậy? Nói chuyện không thoải mái à? Đợi chút, để chú gọi bác sĩ.”
“Gọi cái đầu ấy! Cho cậu ta chết đi cho rồi!” Quý Lê gào lên.
Quý Thần Tịch kinh ngạc: “Tiểu Lê, sao con lại nói vậy? Đừng chấp nhặt với trẻ con chứ.” Con trai mình không phải đã là người trưởng thành rồi sao? Sao lại tức đến mức thế này?
Quý Lê nghiến răng chỉ vào Bách Tu Yến: “Cậu ta không phải trẻ con! Cậu ta là đối thủ của con!!”
Quý Thần Tịch ngẩn người: “Đối thủ gì chứ, cậu ta còn nhỏ mà... À? Tiểu Lê, ý con là...”
Bách Tu Yến nghiêng đầu hỏi: “Quý... Lê, cậu... nói với... ba... cậu rồi à?”
“Đây là ba tôi, tôi có gì mà không dám nói?” Quý Lê bình tĩnh lại: "Thả tôi xuống, tôi không đánh cậu ta nữa. Cậu ta đang bị thương, đợi khỏi rồi tôi tính tiếp.”
Quý Thần Tịch vẫn chần chừ.
Bách Tu Yến nói: “Chú... yên tâm, cậu ấy... nói... được... làm được.”
Nghe vậy, Quý Thần Tịch mới thả Quý Lê xuống.
Quý Lê chỉnh lại quần áo, ngồi phịch xuống giường bệnh, khoanh tay đánh giá Bách Tu Yến: “Bác sĩ nói cậu chỉ sặc nước, không sao cả. Nhưng cổ họng cậu làm sao vậy? Lẽ nào kiếp trước câm quá lâu, kiếp này chưa quen mở miệng à?”
Bách Tu Yến gật đầu, đưa tay ra.
Quý Lê mở khóa điện thoại, đưa cho cậu ta.
Bách Tu Yến mở ứng dụng ghi chú, làm quen một chút rồi gõ:
[Tôi chưa quen nói chuyện, cần một thời gian để luyện lại. Cảm ơn cậu đã cứu tôi.]
Sắc mặt Quý Lê dịu xuống đôi chút: “Cậu trọng sinh từ bao giờ? Với lại, không phải cậu chết đuối do ham chơi à? Nhưng tôi thấy rõ là cậu bị người ta ném xuống hồ đấy. Cậu biết ai hại cậu không?”
Bách Tu Yến gõ:
[Tôi tỉnh lại đúng lúc bị ném xuống nước. Nếu không nhờ cậu, lần này tôi lại đi vào vết xe đổ.]
Bách Tu Yến có hơi u sầu. Cơ hội trọng sinh này đến chẳng đúng lúc gì cả... May mà Quý Lê vẫn còn nhớ cậu ta.
Quý Lê đắc ý nói: “Cho nên, một triệu nhé?”
Bách Tu Yến vuốt vuốt màn hình điện thoại, liếc nhìn Quý Lê và Quý Thần Tịch, rồi tiếp tục gõ chữ:
[Tôi thật sự không có tiền. Bán thân được không?]
Quý Lê nhìn chằm chằm Bách Tu Yến một hồi: “Cậu đùa tôi đấy à?”
Bách Tu Yến gõ chữ như bay:
[Không đùa. Kiếp trước chúng ta quen nhau là lúc cả hai đều đã có một đám người dưới trướng, ai cũng không chịu thua ai, chỉ có thể làm đối thủ. Kiếp này hợp tác với nhau chẳng phải tốt hơn sao?]
Quý Lê nheo mắt nhìn Bách Tu Yến đầy nghi hoặc, cảm thấy có mùi âm mưu.
Bách Tu Yến ngẩng đầu liếc Quý Lê một cái, tiếp tục gõ:
[Tôi là người nói đùa trong chuyện nghiêm túc à?]
Quý Lê hùng hồn: “Tôi làm sao biết được? Tôi đâu có làm chung công ty với cậu.”
Khóe mắt Bách Tu Yến như nứt ra một ký hiệu “井” (chữ biểu thị tức giận):
[Mỗi lần tôi muốn nói chuyện nghiêm túc thì cậu đều làm tôi nổi điên.]
Quý Lê liếc ngang liếc dọc: “Lửa đâu? Tôi thấy đâu có? Ủa hay tôi phải xịt bình cứu hỏa lên đầu cậu thử? Tôi tốt bụng lắm, không cần cảm ơn đâu.”
Bách Tu Yến dùng điện thoại gõ gõ lên chăn, rồi đánh chữ:
[Nói chuyện nghiêm túc.]
Quý Lê khoanh tay, cố nâng cằm cao tỏ vẻ áp đảo:
“Tôi thấy làm đối thủ cũng chẳng sao. Trên thương trường mà không có đối thủ ngang tầm thì... buồn chết.”
Bách Tu Yến:
[Cậu chắc không? Chỉ cần tôi tiết lộ những ý tưởng game đã được thực tế chứng minh cho nhà họ Bách, họ có thể lập tức phát triển ngành game. Cậu bây giờ tay trắng, đấu nổi với tôi sao?]