Chương 15

“Cổ họng cậu bị thương à?” Quý Lê cau mày quan sát Bách Tu Yến, thở dài: “Được rồi, được rồi, tôi không đi. Đừng kéo nữa, dù sao ba tôi cũng sắp tới rồi.”

Bách Tu Yến vẫn một tay nắm chặt vạt áo Quý Lê, tay kia xoa xoa cổ họng: “Ba... ba cậu là...”

“Ba tôi tên là Quý Thần Tịch, là người đã cứu cậu đó.” Thấy Bách Tu Yến hỏi đúng trọng tâm, Quý Lê lập tức nhiệt tình mô tả hành động anh dũng cứu người của ba mình một cách sinh động như kể chuyện siêu anh hùng.

Ba tôi! Chính là ân nhân cứu mạng cậu! Mau liên lạc với gia đình cậu đi! Đem tiền, đem tài nguyên tới trả ơn cho ba tôi!

Đợi cậu gọi điện về nhà họ Bách, tiền cảm ơn thế nào cũng phải sáu con số chứ nhỉ?

Nói đến tiền thì mất lòng, nhưng mạng người là vô giá. Mạng của Bách Tu Yến ít nhất cũng phải mười vạn!

Không chỉ thế, nhờ mang danh ân nhân cứu mạng, bọn họ còn có thể giữ liên hệ thường xuyên với nhà họ Bách, biết đâu sau này lại kiếm được thêm vài mối lợi.

Hai mắt Quý Lê như hiện lên ký hiệu đô la lấp lánh.

Cậu vừa kể xong, liền nở nụ cười tươi: “À đúng rồi, cậu có thể gọi tôi là anh Quý Lê.”

Mau nào, gọi một tiếng anh Quý Lê nghe thử xem.

Bách Tu Yến: nhìn chằm chằm...

Quý Lê: “Này em trai, em tên là gì? Sau này anh sẽ bảo vệ em!”

Bách Tu Yến: nhìn chằm chằm...

Quý Lê: “Ơ?” Sao ánh mắt cậu ta lại u ám thế này? Chẳng lẽ Bách Tu Yến từ bé đã là kiểu nhân vật lạnh lùng u tối?

Bách Tu Yến kéo khóe miệng: “Quý... Lê... anh... trai?”

Quý Lê gật đầu: “Đúng đúng đúng, anh Quý Lê, gọi thêm một lần nữa đi.”

Cậu lôi điện thoại ra, bật quay video!

Dù không thể khoe với đối thủ kiếp trước, nhưng phải quay lại cảnh Bách Tu Yến gọi mình là anh để sau này đem ra xem dần!

Bách Tu Yến liếc nhìn điện thoại, trong mắt lóe lên tia xác nhận: “Hừ.”

Quý Lê: “???”

Bách Tu Yến buông tay khỏi vạt áo Quý Lê, chậm rãi ngồi dậy, giọng kỳ dị từng chữ từng chữ: “Quý... Lê, tôi... lớn... hơn... cậu.”

Quý Lê: “??!!”

Cậu ta bật dậy như mèo bị giẫm đuôi, lông tơ dựng đứng.

Cậu hoài nghi đánh giá lại đối phương.

Bách Tu Yến ném cho Quý Lê ánh mắt bình tĩnh như hai viên bi bông trắng dã.

Quý Lê giơ tay chỉ thẳng vào cậu ta: "Cậu cậu cậu...” nửa ngày vẫn chưa nói nổi thành câu, ngón tay run rẩy không ngừng.

Bách Tu Yến không thèm để ý đến dáng vẻ xù lông của Quý Lê. Cậu ta cử động tay chân, rồi sờ soạng khắp người, cuối cùng lại xoa xoa cổ, ho nhẹ vài tiếng.

Thấy cậu ta như thế, Quý Lê lập tức xì hơi.

Loại trừ mọi khả năng khác, giả thiết còn lại dù có hoang đường đến mấy... cũng nhất định là sự thật.

Quý Lê ôm đầu ngồi xổm xuống. Trời ơi! Đối thủ cũng trọng sinh rồi! Sao cậu ta cũng may mắn vậy?!

Tôi còn tưởng kiếp này rốt cuộc cũng có thể thắng được cậu ta!

“Không quan tâm! Lần này tôi cứu cậu! Mau đưa tiền cứu mạng đây!” Quý Lê vò đầu bứt tai một trận, rồi bật dậy chống nạnh hét lớn: “Ban đầu chỉ đòi cậu mười vạn, giờ thì dưới một triệu miễn bàn! Đường đường là đại tổng tài, vua không ngai của thế giới ảo, Bách Tu Yến mà không móc nổi một triệu sao?!”

Bách Tu Yến xoa cổ, từng chữ một: “Không... có... tiền.”

Quý Lê: “Không tiền? Không tiền thì bán thân!”

“Được.” Bách Tu Yến mặt không cảm xúc trả lời.

Quý Lê: “...”

Quý Lê: “Cút!!”

Cậu chộp lấy cái gối bên giường kế bên, ném thẳng về phía Bách Tu Yến.

Bách Tu Yến phản xạ cực nhanh, rút gối từ sau lưng ra, một tay đỡ lấy rồi... đánh trả.

“Á á á! Bảo bối con đang làm gì thế?!” Quý Thần Tịch ôm một đống thuốc bước vào, hét toáng lên.

Quý Lê lập tức dừng tay, nhưng Bách Tu Yến thì không kịp thu lại, cái gối đập thẳng vào đầu cậu.

Quý Lê =_=##!!!

“Bách Tu Yến! Lần này ông đây đập chết cậu luôn!!” Quý Lê gào lên lao tới, bị Quý Thần Tịch một tay nhấc bổng, ôm ngang người giữ lại.