Chương 14

Để tránh hàng xóm hiểu lầm, viên cảnh sát còn thò đầu ra khỏi cửa sổ ghế lái, lớn tiếng hô: “Phần thưởng người tốt việc tốt, tôi nhất định sẽ giúp anh tranh thủ!”

Hàng xóm đi ngang lập tức nhìn Quý Thần Tịch bằng ánh mắt đầy tôn kính.

Đúng là một chàng trai tốt!

Quý Thần Tịch đã quen ở nhà suốt bốn năm, hoàn toàn không quen bị người ta nhìn chăm chú như vậy. Anh vội ôm Quý Lê cùng ba lô to tướng chạy như bay vào thang máy, đến khi về đến nhà đóng cửa lại mới thở phào nhẹ nhõm.

“Vất vả rồi.” Quý Lê vỗ tay lên cánh tay ba, khen ngợi: “Làm tốt lắm.”

Video quay lại cảnh cứu người đã gửi cho cảnh sát rồi. Giờ thì Quý Lê chỉ cần ngồi chờ đối thủ tự mang tiền tới tận tay.

Hai cha con Quý Thần Tịch, Quý Lê cùng đi tắm, thay quần áo sạch sẽ xong, Quý Thần Tịch hơi do dự: “Con không muốn đến thăm cậu ta sao?”

Quý Lê phản hỏi: “Ba còn dám ra ngoài nữa à? Trong bệnh viện người lạ nhiều lắm, ba không sợ sao?”

Cậu nhìn ra được, mỗi lần ra khỏi nhà, sắc mặt Quý Thần Tịch đều rất căng thẳng.

Quý Thần Tịch lắc đầu: “Không sao. Ba sắp phải đi học lại rồi, tranh thủ làm quen với đám đông cũng tốt. Đi xem thử cậu ta thế nào. Dù ở kiếp trước cậu ta là đối thủ của con, nhưng bây giờ vẫn chỉ là một đứa nhỏ. Một mình tỉnh lại trong bệnh viện chắc chắn sẽ rất sợ.”

Quý Lê bực bội: “Con biết rồi, khỏi cần ba phải khuyên. Đi thì đi! Cứu người phải cứu tới cùng! Nhỡ đâu kẻ gϊếŧ người kia trốn vào bệnh viện hại cậu ta lần nữa, làm chúng ta không lấy được tiền thì sao!”

Thật ra hung thủ không thể vào bệnh viện nữa. Có một cảnh sát mặc thường phục túc trực bên giường bệnh của Bách Tu Yến, chỉ chờ hung thủ tự chui đầu vào lưới.

Quý Thần Tịch gọi cho cảnh sát phụ trách vụ việc, nói muốn cứu người đến cùng, muốn ứng trước viện phí. Cảnh sát lập tức đưa địa chỉ bệnh viện cho anh.

Với những người tốt làm việc nghĩa, cảnh sát rất tin tưởng. Hơn nữa... khụ, ngân sách có hạn, cảnh lực cũng không nhiều. Có người sẵn sàng bỏ tiền ra viện phí, lại còn chịu trông người, thì còn gì bằng.

Dù có phải canh cây đợi thỏ, thì ngồi ở phòng giám sát chờ còn hơn là túc trực cạnh giường bệnh, dễ làm kinh động hung thủ.

Quý Thần Tịch nhét sữa, trái cây, bánh kẹo vào ba lô, sau đó dẫn Quý Lê đến bệnh viện, thay ca cho viên cảnh sát canh phòng.

May mắn là Quý Thần Tịch cứu người kịp thời, hiện tại Bách Tu Yến không bị gì nghiêm trọng, chỉ vì còn nhỏ quá, vùng vẫy trong nước một lúc đã kiệt sức, giờ vẫn đang hôn mê.

Quý Lê ngồi cạnh giường, trước tiên chụp mấy tấm hình gương mặt ngủ say của Bách Tu Yến, sau đó vươn móng vuốt về phía khuôn mặt gầy gò của cậu ta.

Cậu bóp một cái!

Quý Lê vừa chạm vào má Bách Tu Yến, đối phương liền mở mắt, làm cậu giật nảy mình.

Cậu rụt tay lại như bị điện giật, cười gượng: “Cậu tỉnh rồi à?”

Ánh mắt Bách Tu Yến như mặt hồ phẳng lặng, lướt nhìn Quý Lê một cái, khẽ cử động hai tay khiến dây truyền dịch cũng giật theo.

Cậu sững người, chống tay định ngồi dậy.

“Đừng cử động! Tôi đi gọi bác sĩ!” Quý Lê vội vàng ngăn lại.

Hiện giờ Bách Tu Yến mới ba bốn tuổi, tỉnh lại trong môi trường xa lạ thế này chắc chắn sẽ hoảng loạn. Quý Lê lo cậu ta cử động lung tung gây thương tích.

“Cậu bị rơi xuống nước, là ba tôi cứu cậu. Giờ cậu đang ở bệnh viện. Đừng sợ, cũng đừng khóc.” Quý Lê đứng lên, nói: "Tôi đi tìm bác sĩ, đợi tôi một chút!”

Ấy dà, mặc dù quay cảnh đối thủ khóc nhè cũng khá vui, nhưng Quý Lê thật sự không biết dỗ con nít.

“Đừng... đi.” Bách Tu Yến nắm lấy vạt áo Quý Lê, từng chữ từng chữ nói ra.

Giọng cậu ta rất kỳ lạ, như máy ghi âm bị kẹt băng, mỗi từ đều nói ra cực kỳ khó nhọc.