Chỉ cần nhìn nét mặt Quý Lê, Quý Thần Tịch đã hiểu, Bách Tu Yến chắc chắn là người mà con trai anh cực kỳ khâm phục.
Hai thiên tài cùng thấu hiểu nhau, cùng từng trải qua gian khổ, vừa là kẻ địch, vừa là tri kỷ chăng?
...
Sau khi dọn vào căn nhà thuê tạm, Quý Thần Tịch mua sắm đủ loại đồ chơi, đồ ăn vặt, dù che nắng... mỗi ngày đều đưa Quý Lê đến công viên Thanh Lục chơi.
Công viên Thanh Lục là công viên đất ngập nước rất rộng lớn. Dù ven bờ cây xanh um tùm nhưng không có nhiều khoảng trống cho trẻ con chơi đùa, thêm nữa trời đang nắng gắt, nên khách đến công viên khá ít, chỉ có buổi tối mới có người ra tản bộ.
Quý Thần Tịch mua cho Quý Lê một chiếc laptop và điện thoại cấu hình cao. Họ trải một tấm thảm picnic dưới gốc cây cạnh hồ, đối diện đình giữa hồ. Quý Thần Tịch ôn bài chuẩn bị thi lại, còn Quý Lê thì lên mạng tra cứu tình hình ngành game hiện tại, để chuẩn bị cho kế hoạch khởi nghiệp của ba.
Kiếp này cậu muốn làm con nhà giàu, không phải chỉ nói suông.
Kiếp này cậu chỉ phụ trách động não, vạch ra phương hướng, sau đó vung roi da đứng sau lưng ba mình, hô to: “Chạy đi!”
Nghĩ thôi đã thấy kí©h thí©ɧ! Ngón tay Quý Lê gõ bàn phím như bay, dáng vẻ như đang bày mưu tính kế, tương lai tươi sáng dường như đã nằm gọn trong tay.
Bọn họ rình ở công viên Thanh Lục một tuần, đến tận lúc Hình Trình Ngạn bắt đầu kiểm tra lại tài sản và các khoản nợ mà Quý Thần Tịch sắp được thừa kế, lập danh sách tài sản cho Quý Lê, thì cuối cùng cũng phát hiện được mục tiêu.
Vào một buổi chiều nắng như đổ lửa, một người phụ nữ trung niên ăn mặc thời thượng dắt theo một cậu bé gầy gò, đi xuyên qua hành lang cong cong bốc hơi nóng trên mặt hồ, tiến vào đình giữa hồ.
“Là họ sao?” Quý Thần Tịch cau mày.
Dẫn trẻ con ra công viên vào giờ nóng nhất, lại không có biện pháp chống nắng gì, hành vi của hai người kia quá mức khác thường.
“Chắc là vậy.” Quý Lê gập máy tính lại, nghi hoặc nói: “Năm đó nghe nói tên đối thủ kia bị đuối nước do ham chơi, giờ nhìn không giống lắm. Ba, nếu mình cứu cậu ta, có bị vạ lây không?”
Quý Thần Tịch lập tức đáp: “Dù vậy cũng phải cứu người!”
Quý Lê gãi đầu: “Con đâu nói không cứu. Nhưng nếu không phải tai nạn, người phụ nữ kia thấy có người ở đây, chưa chắc đã ra tay. Bách Tu Yến có thể còn gặp nguy hiểm nữa. Mình thu dọn đồ đi, trốn trước đã.”
Quý Thần Tịch nhanh nhẹn thu dọn tấm thảm picnic, rồi cùng Quý Lê nấp sau bụi cây, cầm ống nhòm đồ chơi rình xem tình hình trong đình giữa hồ.
Người phụ nữ trung niên dắt cậu bé gầy gò đến đình giữa hồ, cậu ta có vẻ rất mệt, chẳng bao lâu đã nằm ngủ gục trên băng ghế dài trong đình.
Người phụ nữ nọ trước tiên gọi một cuộc điện thoại, sau đó đứng trong đình nhìn đông ngó tây, cuối cùng quay lại bế cậu ta dậy, rồi... ném thẳng xuống hồ.
“Đậu má!!” Hai cha con Quý Thần Tịch, Quý Lê cùng hét to.
Quý Lê thét lên: “Ba mau cứu người!”
Vừa dứt lời, Quý Thần Tịch đã đá văng giày, lao xuống nước, bắn tung bọt nước như động cơ tăng tốc, lướt thẳng tới đình giữa hồ.
Quý Lê nghẹn họng.
Ba cậu nói bơi giỏi, quả nhiên không hề khoác lác.
Cậu thu điện thoại đang quay video lại, lập tức gọi điện báo cảnh sát.
Sau khi Quý Thần Tịch cứu được Bách Tu Yến lên bờ, cảnh sát rất nhanh đã đến hiện trường, và anh lại có một chuyến du lịch đến đồn công an.
Từ khi Quý Lê trọng sinh đến nay, đây đã là lần thứ hai rồi.
Người phụ nữ trung niên kia thấy Quý Thần Tịch nhảy xuống cứu người thì hoảng loạn bỏ chạy, trên người Bách Tu Yến không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, cảnh sát tạm thời chưa liên hệ được với người nhà, đành phải đưa cậu ta đến bệnh viện, chờ tỉnh lại rồi hỏi tiếp.
Quý Thần Tịch rất phối hợp, làm xong biên bản mới về nhà thay đồ. Cảnh sát cảm thấy hơi ngại, còn đặc biệt lái xe đưa anh về tận nhà.