Chương 1

Cậu nhóc đầu to thân nhỏ Quý Lê ngồi trong lòng ba ba Quý Thần Tịch, vẻ mặt như vừa tỉnh khỏi giấc mộng.

Nghe cuộc nói chuyện kéo dài nửa tiếng của đám người trước mặt, cuối cùng cậu cũng hiểu rõ tình hình hiện tại, cũng phân biệt được thân phận của những người có mặt.

Cậu cúi đầu, không dám tin nhìn đôi tay mũm mĩm của mình.

Cậu ngẩng đầu, hoang mang nhìn ông ba trẻ tuổi có ngoại hình và khí chất khác xa trong tấm ảnh.

Cậu nhìn thẳng phía trước, trước mặt là một đám đàn ông hung dữ đang gào thét đòi nợ.

Cậu véo mu bàn tay mũm mĩm của mình một cái... Ừm, hơi đau, không phải nằm mơ.

Trời ơi đất hỡi! Công ty của tôi vừa mới lên sàn, sắp được nằm mà đếm tiền thì lại trọng sinh rồi?!

Chịu khổ xong phải hưởng phúc cơ mà? Phúc vừa mới ló mặt, tôi lại phải sống lại giai đoạn khổ cực nữa à? Quý Lê phẫn uất đến mức không thể tả.

Vẻ mặt phẫn uất đến cực điểm đó mà xuất hiện trên khuôn mặt trẻ con lại khiến ba tên đầu trâu mặt ngựa đòi nợ đang đập bàn dọa nạt suýt quên luôn cả thoại.

Nhưng họ là những người đòi nợ chuyên nghiệp, dù có buồn cười đến đâu cũng phải nghiêm mặt, giữ vẻ hung dữ tột cùng.

Một tên cao kều trong ba tên cười nham hiểm đưa tờ hợp đồng đến trước mặt Quý Thần Tịch.

Tên tròn lùn thứ hai đập bàn thật mạnh.

Tên thứ ba mặt nhọn như khỉ thì đóng vai người tốt, cười rất giả tạo: “Quý Thần Tịch, ba cậu chết vì tai nạn thì đáng thương thật đấy, nhưng mấy anh em chúng tôi bị nợ lương thì không đáng thương chắc?”

Tên cao kều vẫn cười nham hiểm: “Chúng tôi đâu có bắt cậu trả tiền ngay! Chỉ cần ký giấy chuyển giao nợ này! Gánh lấy khoản nợ của ba cậu là được!”

Tên mặt khỉ thở dài: “Chúng tôi chỉ cần một lời cam kết. Cậu có thể từ từ trả, nhưng chúng tôi phải có hy vọng được trả tiền.”

Tên tròn lùn hung dữ nói: “Dù sao anh em bọn tao cũng sống không nổi nếu không có tiền, tin không sau này bọn tao múc luôn con trai mày đó!”

Quý Thần Tịch chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất cha, đã bị một đám đàn ông dữ tợn phá cửa xông vào, sợ đến mức mặt trắng bệch, chỉ biết ôm con run rẩy.

Giờ đám người đó lại dùng con trai để uy hϊếp, đầu óc anh đã rối càng thêm hoảng loạn.

“Đừng... đừng động vào bé ngoan của tôi.” Quý Thần Tịch cắn môi đỏ, đuôi mắt hoe đỏ, đôi mắt đào ngập nước, sắp khóc đến nơi.

Ba tên đòi nợ phía đối diện bỗng nghẹt thở. Cái... cái tên này sao lại còn mê người hơn cả phụ nữ thế này?

Quý Lê ngẩng đầu nhìn gương mặt yếu ớt đáng thương của ba mình, con ngươi như gặp động đất cấp mười!

Trời đất quỷ thần ơi, người này là ai, thật sự là ba của tôi sao?! Quý Lê như bị sét đánh từ ngoài vào trong, bốc khói bảy khiếu!

Khi Quý Lê sáu tuổi, ba cậu qua đời vì tai nạn giao thông khi đang giao đồ ăn, tai nạn, lại là tai nạn, cả nhà cậu đúng là có duyên nợ với tai nạn xe.

Quý Lê vô cùng, vô cùng không hiểu.

Trong số ít ỏi những bức ảnh thời thơ ấu của cậu, ba cậu rõ ràng là một người đàn ông rắn rỏi, da ngăm khỏe khoắn, trên ảnh cười tươi đến lộ cả hàm răng trắng bóng.

Người cha lao động tràn đầy sức sống và lạc quan của tôi, sao lại thành ra thế này?

À không, tôi nói ngược rồi.

Phải nói là: Người cha mảnh mai, yếu ớt như mỹ nhân thụ nhỏ bé của tôi, sao lại trở thành người đàn ông lực lưỡng như sau này?

Trong lòng Quý Lê, một Quý Lê nhỏ đang điên cuồng đập đất.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn chùm đèn pha lê lớn cùng trần nhà chạm khắc hoa văn trên cao.

Dựa vào đoạn đối thoại cậu nghe được, nơi này chính là biệt thự nhỏ ở ngoại ô nơi ba cậu dưỡng bệnh.

Biệt thự nhỏ ở ngoại ô mà trang trí hoa lệ thế này, chứng tỏ hiện tại nhà mình chắc cũng có điều kiện, nuôi ra một mỹ nhân yếu ớt như thế cũng là chuyện bình thường?