Nhưng Liễu Tín vừa mất, cuộc sống sung sướиɠ của đại tẩu cũng chấm dứt.
Liễu Nghĩa nhận được tín hiệu định vào trong, còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa đã thấy đứa cháu trai yếu đuối thường ngày chắn trước mặt: “Nhị thúc, nhị thúc định đi đâu đấy?”
Liễu Hạ còn chưa trưởng thành, lại vừa mới ốm dậy, đương nhiên không ngăn nổi Liễu Nghĩa cao lớn. Liễu Nghĩa vừa đẩy Liễu Hạ ra thì nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Liễu Hạ: “Nhị thúc, theo “Luật Đại Minh”, trộm mà không được của, phạt năm mươi roi, miễn đâm.”
“Trẻ con nói linh tinh gì thế? Ta là thúc thúc, đến nhà cháu nhìn xem một chút cũng là phạm pháp à?”
“Giống như nhị thúc bây giờ thì trong “Luật Đại Minh” được gọi là trộm của thân thuộc. Hiện tại nhị thúc còn chưa lấy một đồng nào, cháu còn có thể làm ngơ. Nhưng nếu lấy rồi, đến khi quan sai nha môn tới cửa, e là cánh tay này của nhị thúc phải chịu tội rồi.”
“Liễu Nghĩa ngươi sợ cái gì?” Thấy Liễu Nghĩa bị Liễu Hạ hù dọa, nhị thẩm quát lên, nhưng lại thấy Liễu Hạ đang nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt đen như mực như nhìn thấu tâm can bà ta vậy.
“Nhị thúc, nhị thẩm, hai người làm ầm ĩ ở đây còn không bằng về trông chừng Lễ ca nhi đi. Chiều nay cháu thấy nó chơi ở bên sông Thông Tề, thằng bé còn nhỏ, mấy ngày nay lại mưa nhiều, đừng để xảy ra chuyện như ở thôn trước.”
Nhị thúc nhị thẩm nghe vậy lập tức tái mặt.
Lễ ca nhi là con trai duy nhất của hai người. Liễu Nghĩa thành hôn sớm hơn Liễu Tín tập trung cho việc học. Sau khi ông ta cưới nhị thẩm mấy năm mới có đứa con này. Hôm nay hai người đều cho rằng đối phương chăm sóc Lễ ca nhi chu đáo, nào ngờ Lễ ca nhi lại lén đi chơi nước một mình!
Sông Thông Tế là sông lớn trong huyện, chảy quanh thôn Hạ Hà. Mấy thôn xung quanh cứ vài năm lại có một đứa trẻ bị tìm thấy ở bờ sông, khi tìm thấy thì đã tắt thở.
Nhị thúc nhị thẩm vội vàng chạy đi, Kỷ nương tử cũng định đi theo nhưng bị Liễu Hạ ngăn lại: “Nương, con dọa ông ta thôi. Con đã bảo Lễ ca nhi về nhà rồi.”
Liễu Hạ xoa trán, giọng của nhị thẩm vừa the thé vừa chói tai khiến hắn thật sự khó chịu.
Kỷ nương tử cũng vô cùng phiền muộn. Lúc Liễu Tín còn sống, Liễu Nghĩa kính sợ huynh trưởng không dám đến, nhưng mấy tháng nay ông ta đã đến mấy lần. Hôm nay tuy bị Liễu Hạ hù dọa, nhưng sau này thì sao đây?
“Nương không cần lo, cứ để con đối phó với nhị thúc là được.”
“Hạ ca nhi, sao cứ phải để con phiền lòng với mọi chuyện được?” Kỷ nương tử nắm tay Liễu Hạ: “Nếu con một lòng muốn học, nương cũng phải đứng lên.”
Kỷ nương tử vốn cho rằng Liễu Hạ nói muốn thi tú tài để lừa Liễu Nghĩa, nhưng sáng hôm sau, Liễu Hạ đã ngồi đọc sách trong sân.
Ý định đọc sách của Liễu Hạ không phải vừa mới nảy sinh, hắn đã suy nghĩ mấy ngày. Kiếp trước hắn học khoa học kỹ thuật, tốt nghiệp ngành công nghệ thông tin, nếu đi theo con đường đọc sách cũng có chút ưu thế. Văn của hắn cũng không tệ, các môn đều khá, hơn nữa từ khi triều Đại Minh lập quốc, khoa cử đã là quốc sách. “Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao”, từ đồng sinh đến tiến sĩ, trình độ học vấn quyết định địa vị trong xã hội.