Chương 5

“Hạ ca nhi, con nói thật chứ?”

Kỷ nương tử không để tâm mấy lời chua chát của Liễu Nghĩa, bà ấy chỉ nghe thấy câu “thi tú tài” của Liễu Hạ. Từ sau khi Liễu Tín qua đời, đây là lần đầu tiên bà ấy nghe hắn nói vậy.

Lúc Liễu Tín còn sống luôn bắt Liễu Hạ đọc sách. Nhưng Kỷ nương tử cũng từng nghe Liễu Tín nói, bằng khả năng của Liễu Hạ muốn đi theo con đường khảo thí sợ rằng rất khó. Nhưng đọc sách, biết được vài chữ rồi lại cưới một nàng dâu hiền, kiểu gì cũng có thể giữ vững được cái nhà này.

Hai người Liễu Tín và Kỷ nương tử thực sự từng mong chờ cuộc sống sau khi Sở gia cô nương về làm dâu. Đáng tiếc, trời không chiều lòng người, Liễu Tín chưa kịp nhìn Liễu Hạ thành gia thì đã qua đời.

“Nương, đương nhiên là thật.”

Mẹ con hai người một hỏi một đáp, mặc kệ Liễu Nghĩa đứng ở một bên. Ông ta đành phải lớn tiếng: “Đại tẩu, bệnh của Lễ ca nhi không thể kéo dài được nữa.”

Kỷ nương tử đang định lên tiếng thì ngoài sân vang lên một tiếng “ầm” thật lớn. Ngay sau đó, một giọng the thé vang lên: “Tên cầm bạc chết ở chỗ nào rồi?”

Người tới có một đôi mắt nhỏ hình tam giác, lại có gò má cực cao, hai thứ này cùng xuất hiện trên cùng một gương mặt trông rất không hài hòa. Liễu Nghĩa nhìn thấy người tới giống như chuột thấy mèo, vội vàng nấp sau lưng Kỷ nương tử.

“Đương gia, có mượn được tiền không?” Người đến chính là nhị thẩm của Liễu Hạ.

“Đại tẩu đang định lấy đây.” Liễu Nghĩa cười hắc hắc, ánh mắt cầu cứu nhìn Kỷ nương tử.

“Nhị thúc, sau khi ca ca ngươi qua đời, nhà ta càng ngày càng khó khăn, quả thật không còn tiền dư nữa.”

“Đại tẩu đang tính lừa ai thế? Ở thôn Hạ Hà này có ai mà không biết đến danh tiếng Liễu tú tài? Sau khi đại ca đỗ tú tài, phu thê các ngươi hết mua gà lại mua gạo, suốt ngày ăn đến miệng đầy mỡ. Nay cháu trai sinh bệnh thì lại không chịu bỏ ra một đồng nào. Ta hiểu rồi, người càng keo kiệt càng giàu, mà càng giàu càng keo kiệt. Những cái khác ngươi không nỡ bỏ tiền thì thôi, nhưng Lễ ca nhi là cháu ruột của đại ca, nay thi cốt đại ca còn chưa lạnh mà đại tẩu lại thấy chết không cứu rồi…” Nhị thẩm chưa nói hết câu đã nằm vật xuống đất khóc lóc, đáng tiếc sét đánh nửa ngày chẳng có mưa, khóc một hồi lâu mà chẳng rơi nổi một giọt nước mắt nào.

Luận về khoản khóc lóc om sòm làm ầm ĩ, mẫu thân hắn chưa bao giờ là đối thủ của nhị thẩm.

Nhị thẩm không chỉ làm ầm ĩ, bà ta còn đưa mắt ra hiệu cho Liễu Nghĩa vào nhà lục lọi.

Chuyện Sở gia đến cửa đã lan khắp thôn Hạ Hà. Sở Hiền đỗ cử nhân, ăn mặc một thân tơ lụa, ngay cả Tri huyện lão gia ở trong huyện thành cũng phải nể mặt. Nếu ông ta muốn hủy hôn với Liễu gia thì sao lại không để lại một đồng nào chứ?

Nghĩ đến đây, bà ta liếc nhìn Liễu Hạ, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng khoái chí.

Rõ ràng là huynh đệ ruột thịt do cùng một mẹ sinh ra, Liễu Tín hiếu thuận lại chăm chỉ, Kỷ nương tử gả đến cũng chẳng giặt quần áo được mấy lần. Còn Liễu Nghĩa thì lêu lổng, suốt ngày chẳng ở nhà, gia sản còn phải nhờ bà ta tính toán.