Lệ nương mắng một tràng: “Cái lão già bỉ ổi vô sỉ kia, thứ cặn bã bẩn thỉu, sao cái giống trong người hắn không thối rữa đi cho rồi!”
Phong Đàn liếc nhìn nàng ấy một cái, Lệ Nương chột dạ, nhỏ giọng nói: “Nô gia quen mồm ăn nói thô lỗ rồi, dọa đến Phong công tử rồi phải không?”
Phong Đàn đáp: “Không đâu, Lệ Nương mắng rất hay.”
Lệ Nương bật cười khúc khích, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Trước đây Nhậm Bình Sinh từng nói với các nàng, một phần bạc họ kiếm được trong các được âm thầm gửi tới một đứa bé tám tuổi sống ở vùng quê xa xôi. Đứa bé ấy cũng có hoàn cảnh giống họ, thuở nhỏ gặp biến cố gia đình. Chỉ khác ở chỗ, đứa bé ấy là nam tử, lại thông minh hơn người, có cơ hội thi đỗ tiến sĩ vào triều làm quan.
Nhậm Bình Sinh vẽ cho họ một chiếc bánh rất đẹp: nếu sau này đứa bé ấy thi đỗ, được vào triều làm quan trở thành trọng thần, thì sẽ xin hoàng thượng ban chỉ thả các nàng ra khỏi Hồng Túy Các. Tới lúc đó, tỷ muội các nàng sẽ được làm người tự do, có thể sống bằng nghề thêu thùa, trồng trọt, buôn bán, chẳng việc gì không nuôi nổi bản thân.
Thế là các nàng cứ chờ, cứ hy vọng, từng lá thư được Nhậm Bình Sinh gửi đi hỏi thăm đứa bé ấy có thiếu bạc không, có bị người ở quê đối xử tệ bạc không... Họ quý đứa bé ấy biết bao, dù chưa từng gặp mặt, nhưng nó chính là hy vọng của họ.
Cứ vậy, thư từ gửi đi hết lần này đến lần khác, mãi đến chín năm sau, Nhậm Bình Sinh mới hé lộ: đứa bé ấy đã đỗ cử nhân, vào triều vào làm quan. Thế là niềm hy vọng của họ càng thêm rực sáng.
Hồng Túy Các là nơi tràn ngập sắc màu và nhạc khúc, nhưng lại không phải thiên đường của các nàng. Ở đây dù phồn hoa khắp nơi nhưng chúng chỉ khiến các nàng cảm thấy lạnh lẽo vô hạn. Các nàng muốn được ra ngoài, dù chỉ để quỳ trước phần mộ phụ mẫu đã bị hành hình thì các nàng cũng mãn nguyện.
Nghĩ đến đây, đôi mắt Lệ Nương đã hơi ươn ướt. Nàng ấy giả vờ lơ đãng lau khóe mắt, nói với Phong Đàn: “Uyển Nương gặp nạn thế này, trong ngục chắc chắn khổ sở lắm. Vãn Chu thì nhỏ nhất, lại còn ngây thơ. Các tỷ muội trong đây ngoài ta và Nhậm Bình Sinh ra vẫn chưa biết Phong công tử chính là “tiểu quan nhân” trong lòng các nàng bấy lâu nay. Nói đi cũng phải nói lại, công tử tính làm thế nào để cứu Vãn Chu ra?”
Phong Đàn cũng cảm thấy đau đầu. Giành người từ tay Tiêu Ân Thời chẳng khác nào tranh người với Diêm Vương.
Không, thực ra còn đáng sợ hơn.
Tiêu Ân Thời còn đáng sợ hơn Diêm Vương.
“Ta sẽ nghĩ cách.” Ngón tay Phong Đàn đặt lên then cửa mạnh tay đẩy cánh cửa ra, ánh sáng ấm áp từ bên ngoài tràn vào. Nàng ngoái đầu lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lệ Nương: “Lâm Vãn Chu tuyệt đối không thể gặp chuyện.”
Đôi mắt của thiếu niên vốn đã đẹp, lúc ngoái đầu, ánh nhìn kiên định ấy như thiêu đốt trái tim người ta, tựa như sương khói mơ hồ vờn quanh nhưng lại ẩn chứa tình ý sâu đậm.
Lệ Nương sững sờ trong giây lát, nàng ấy tựa vào khung cửa sổ, khẽ mắng: “Đúng là gặp quỷ mà.”
Tuổi đã gần bốn mươi, vậy mà lại để một thiếu niên còn non trẻ lọt vào mắt.
...
Phong Đàn rời khỏi Hồng Túy Các, Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ lập tức giơ cao chiếc ô che trên đầu nàng, khẽ nói: “Tuyết lớn trời lạnh, đêm đã khuya, để mai hẵng cứu.”
Phong Đàn nhận lấy chiếc ô Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ đưa cho, lại đưa cho ông chiếc ô mà Lệ Nương đã chuẩn bị sẵn cho nàng: “Mạnh thúc, thúc lại quên mang ô cho mình rồi. Này, mau che vào đi.”
Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ không động đậy, ánh mắt cố chấp nhìn chằm chằm Phong Đàn.
Phong Đàn đành phải thỏa hiệp: “Được rồi mai cứu. Đêm đã khuya, ta cũng không thể ngang nhiên xông vào phủ Ngự sử.”
Lúc này Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ mới nhận lấy chiếc ô nàng đưa, nói: “Vậy về nghỉ ngơi đi.”
Chỗ hai người thuê ở Đế Kinh cách phố phường náo nhiệt Bách Hoa khá xa. Dưới chân thiên tử tấc đất tấc vàng, Phong Đàn chỉ là một tiểu quan thất phẩm, mỗi tháng bổng lộc vỏn vẹn bốn lượng bạc, vì vậy nàng thuê một căn nhà nhỏ ở khu vực Vĩnh Thọ Phường hẻo lánh, tiền thuê mỗi tháng một lượng bạc, nếu chi tiêu tiết kiệm vẫn có thể dành dụm được ít nhiều.
Trong căn phòng nhỏ ánh nến leo lắt, Phong Đàn uống bát thuốc mà Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ đặc chế giúp nàng để làm cho giọng khàn hơn, sau đó chậm rãi cởi bỏ lớp vải buộc ngực đã thắt suốt cả ngày, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau, sân nhỏ phủ kín tuyết trắng. Trên cành cây hoè già giữa sân, một con hải đông thanh dài gần nửa thước đậu lại, đôi mắt đen lay láy không ngừng đảo qua đảo lại. Thấy Phong Đàn đẩy cửa bước ra, nó liền vỗ cánh bay đến đậu trước mặt nàng.
Phong Đàn đưa tay tháo ống thư buộc ở chân chim, chỉ thấy trên đó ghi ba chữ: “Phỏng Xuân Viên.”
Phỏng Xuân Viên chẳng phải là nơi các quan lại quyền quý đến nghe ca thưởng nhạc sao?