Giữa đêm gió tuyết, Phong Đàn phi ngựa đến phố Bách Hoa. Gió lạnh cắt da thịt cuốn theo từng hạt tuyết buốt giá thổi táp vào người khiến nàng lạnh buốt từ trong ra ngoài. Hai khắc sau, ngựa dừng lại trước một toà lầu nguy nga lộng lẫy.
Mặt tiền của Hồng Túy Các rộng rãi rực rỡ, trên những cột xà đỏ son treo đầy đèn l*иg bằng lụa thêu hoa văn tinh xảo. Màn lụa cửa sổ mờ ảo buông rủ, tiếng cười đùa, nhạc tấu, ca múa không dứt bên tai. Hồng nhan giai nhân đi lại nườm nượp, khung cảnh phồn hoa say đắm lòng người.
Phong Đàn chỉ liếc mắt một cái rồi thu hồi ánh nhìn. Một tiểu đồng lanh lợi bước ra dắt ngựa, hạ giọng nói: “Phong công tử, bà chủ Nhậm đã rời kinh, nay vẫn chưa quay về, mọi việc trong các đều giao cho Lệ Nương. Lệ Nương nói nàng ấy đang đợi ngài tại phòng số ba, lầu ba.”
Dứt lời, tiểu đồng đưa cho Phong Đàn một chiếc chìa khoá: “Việc gấp, mời ngài đi cửa sau.”
So với lầu một và lầu hai, khách ở lầu ba ít hơn hẳn, những âm thanh mập mờ của nam nữ cũng dần tan đi. Phong Đàn dừng lại trước phòng số ba, khẽ gõ cửa: “Lệ Nương.”
Cánh cửa đóng chặt bất chợt bật mở, một bàn tay thon dài xinh đẹp sơn móng màu đỏ tươi vội vàng thò ra, kéo Phong Đàn vào trong.
Dung mạo kiều diễm của Lệ Nương lộ vẻ lo lắng, chiếc vòng vàng quấn quanh cổ tay trắng nõn cũng bị nàng ấy vò đến rối tung: “Phong công tử cuối cùng ngài cũng tới, ta sắp lo đến phát điên rồi đây!”
“Trước đó vài ngày, Uyển Nương bị quan binh bắt vì cái chết của hai vị đại nhân, ta liền biết Hồng Túy Các sắp gặp đại họa. Quả nhiên một ngày sau, Hình bộ Thượng thư Cao Duật lại phái thêm một đội nha sai tới, ép mang Vãn Chu đi! Vãn Chu tuy là quan kỹ nhưng nó mới mười bốn tuổi, nó chỉ là một đứa trẻ! Hơn nữa, kỹ nữ ở Hồng Túy Các không có văn thư miễn trừ của triều đình thì không ai được phép mang đi! Cao Duật lấy tư cách gì mà mang Vãn Chu đi, còn dâng nó cho cái kẻ ác quỷ khét tiếng đó chứ!”
“Ta đã gửi thư cho Nhậm Bình Sinh, nàng ấy nhận được sẽ lập tức trở về, nhưng trước đó chúng ta hoàn toàn không biết tung tích của Vãn Chu, giờ phải làm sao đây?”
“Nhậm Bình Sinh bình thường chẳng mấy khi rời kinh, lại đúng lúc này giao cho ta cái mớ rắc rối này rồi bỏ đi. Ta làm sao đối phó nổi lũ sói đội lốt quan phục kia chứ!”
Nàng ấy thao thao bất tuyệt một hồi, lời lẽ sắc bén, rõ ràng mạch lạc, cuối cùng vẫn hỏi ra điều nàng ấy canh cánh trong lòng: “Cái chết của hai vị đại nhân kia quả thật có liên quan đến Uyển Nương, nhưng vì sao Cao Duật lại đem Vãn Chu dâng cho Tiêu Ân Thời?”
Trên đường phi ngựa đến đây Phong Đàn đã sắp xếp lại đầu mối sự việc, nàng đáp:
“Hai vị đại nhân đã chết kia, một người của Hộ bộ, một người của Binh bộ. Mà hiện nay, Binh bộ và Hộ bộ đều đã âm thầm quy phục dưới trướng Sở vương Phượng Đình Yến.”
Lệ Nương bừng tỉnh, nói: “Là tranh đấu đảng phái! Sùng Minh Đế nhiều năm không con, hoàng nữ chính thất mất tích tám năm chỉ còn lại một công chúa thứ xuất. Ngày sau Hoàng thượng băng hà, ngôi vị tất nhiên sẽ do Cảnh vương và Sở vương tranh giành. Hai vị đại nhân bị ám sát là người của Sở vương Phượng Đình Yến, vậy hung thủ rất có thể là Cảnh vương Phượng Đường.”
Phong Đàn lắc đầu: “Chuyện này không đơn giản như vậy. Dù có gϊếŧ người của Binh bộ và Hộ bộ, hai bộ đó cũng không thể lập tức ngả về phía Cảnh vương, ngược lại hẳn còn dễ chuốc họa vào thân. Phượng Đường sẽ không làm loại chuyện lỗ vốn này, sau lưng nhất định còn có kẻ khác đang khuấy động sóng gió. Mà lý do Cao Duật đem Lâm Vãn Chu dâng cho Tiêu Ân Thời thì lại dễ đoán hơn nhiều.”
Lệ Nương hỏi: “Là gì?”
“Bệ hạ đã gây áp lực yêu cầu Hình bộ phải phá án tìm ra hung thủ trong vòng một tháng, đồng thời cử người của Hình khoa đến giám sát. Ta chỉ là một Cấp sự trung thất phẩm, Cao Duật sẽ chẳng thèm để ta vào mắt. Kẻ hắn thực sự kiêng dè là Tả đô Ngự sử Tiêu Ân Thời - Người đứng đầu Đô Sát Viện.”
“Tiêu Ân Thời hiện đã bước vào trung tâm quyền lực của Đại Hoàng, tiền tài hắn không để tâm, nữ sắc tầm thường cũng chẳng khiến hắn động tâm. Nhưng nếu là giai nhân đệ nhất đế kinh được đưa tới tận giường thì sao? Cao Duật đang đánh cược. Nếu thắng, chức quan của hắn sẽ vững như núi, còn nếu thua, cùng lắm cũng chỉ là "biết luật mà phạm", bị phạt bổng ba tháng, chẳng đáng là gì. Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta.”