Chương 6

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ nói tiếng Trung Nguyên không trôi chảy, trước nay ông vẫn luôn là người ít lời, nhưng Phong Đàn lại lập tức hiểu được ý của ông, vẻ bình tĩnh trên mặt khẽ dậy lên gợn sóng: “Thúc nói là Lâm Vãn Chu bị người đưa đi?”

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”

Chân Vĩnh Minh nhìn Phong Đàn, ông phát hiện vẻ trấn định thường ngày của nàng thoáng dao động như có điều suy nghĩ, liền cười nói: “Lâm Vãn Chu? Đó chẳng phải là đệ nhất hoa khôi tuyệt sắc của Hồng Túy Các sao? Phong đại nhân thật đúng là đa tình khắp chốn.”

Vừa rồi mới nhắc đến Uyển Nương, giờ lại đến lượt đệ nhất hoa khôi. Vị Phong đại nhân này xem ra quả thật có không ít giao tình với Hồng Túy Các. Những người khác trong Hồng Túy Các có thể không ai biết, nhưng Lâm Vãn Chu thì không ai không biết.

Lâm Vãn Chu từ nhỏ đã vướng họa, sáu tuổi đã bị bệ hạ hạ chỉ phong làm quan kỹ. Tính đến nay e rằng mới vừa trưởng thành. Hơn nữa, quan kỹ cả đời không thể rời khỏi Hồng Túy Các, người bình thường rất khó có cơ hội tiếp cận nàng ấy.

Phong Đàn hỏi thẳng: “Đưa nàng ấy đi đâu? Giao cho ai?”

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ chậm rãi trả lời: “Giao cho Tả đô Ngự sử* Tiêu Ân Thời.”

Phong Đàn mới đến Đế Kinh chưa lâu nhưng cũng từng nghe qua danh tiếng của Tả đô Ngự sử* Tiêu Ân Thời. Năm Sùng Minh thứ mười, Tiêu Ân Thời thi đậu trạng nguyên khi mới mười lăm tuổi, trên Kim Loan Điện được hoàng đế hết lời khen ngợi, từ đó được bổ nhiệm làm Hàn Lâm Viện học sĩ. Nửa năm sau, giặc Oa xâm phạm biên giới, hoàng thượng lệnh cho Tiêu Ân Thời tự mình đi sứ Tây Bắc liên kết các thế lực lớn đánh giặc, sau đó hắn đại thắng trở về. Khiến cho Sùng Minh Đế vô cùng hài lòng, đích thân phong cho hắn làm Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ.

Năm năm sau, vị Đô ngự sử tiền nhiệm của Đô Sát Viện cáo lão hồi hương, Tiêu Ân Thời lập tức được thăng làm Tả đô Ngự sử.

Tiêu Ân Thời làm quan mới mười năm, đến nay mới chỉ vừa hai mươi lăm tuổi, sau lưng hắn không có gia thế, không có dòng tộc chống lưng, tất cả đều do bản thân hắn phấn đấu từng bước giành được vị trí trọng thần triều đình. Trong suốt ba trăm năm lịch sử các triều đại, chưa từng có người nào có thể sánh với hắn. Nếu thời gian cho phép, e rằng tất cả các chức vị then chốt trong triều đều sẽ rơi vào tay hắn.

Khi còn là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, hắn hành sự tàn nhẫn, thủ đoạn sắc bén, từng có lời đồn rằng chỉ cần một cái liếc mắt của hắn đã có thể khiến một đứa trẻ im bặt cả đêm. Đến nay, trên phố vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện năm đó về hắn:

Xa trông dung mạo tựa thần tiên,

Lại gần cốt cách vốn tự nhiên.

Trong tay xoay chuyển mây cùng gió,

Da thịt gân xương đoạn rã liền.

Nếu nói nhân gian không Diêm La,

Tù nhân Chiếu Ngục kêu oan thấu trời!

Đến thần Phật hắn cũng chẳng buồn cung kính. Các thế gia đại tộc tranh nhau muốn kết thân với hắn nhưng hắn đều không gật đầu. Bên người không có tỳ nữ, cũng chẳng lui tới thanh lâu kỹ viện.

Chân Vĩnh Minh khuyên nhủ: “Phong đại nhân đừng manh động, Tiêu đại nhân vốn không gần nữ sắc, có ép cũng không được.”

Số văn võ quan viên trong triều mê đắm quan kỹ cũng không phải ít, nhưng cũng chẳng có ai dám dây dưa quá lâu, nhiều lắm là vui chơi vài hôm rồi rời đi. Trong những kẻ tham sắc chốn quan trường, duy chỉ có Tiêu Ân Thời là ngoại lệ.

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ lặp lại: “Không được, không được đâu.”

Gió lớn cuốn theo bông tuyết táp vào mặt lạnh như dao cắt. Phong Đàn im lặng hồi lâu, rồi thi lễ với Chân Vĩnh Minh: “Chân đại nhân, hôm nay được chỉ dạy, hạ quan xin cáo lui.”

Chân Vĩnh Minh đứng đó nhìn thiếu niên giữa gió tuyết nhẹ nhàng nhảy lên ngựa, vó ngựa lướt nhanh qua lớp tuyết trắng, rồi nàng dần khuất bóng trong màn tuyết mờ xa.

Vị thiếu niên này thật là, có duyên với quan kỹ Uyển Nương thì thôi, giờ lại thêm Lâm Vãn Chu... Lâm Vãn Chu... Năm đó mẫu thân của Lâm Vãn Chu từng bị kết án, mẫu thân của nàng ấy chính là... Phong Hữu Mệnh.

Phong Hữu Mệnh - Nữ nhân gây họa, đến nay vụ án của bà ấy vẫn là vụ án tử quan trọng nhất từng được Sùng Minh Đế tự mình thẩm vấn.

Ông từng điều tra lý lịch của Phong Đàn, người huyện Thanh Ninh, xuất thân nông hộ, phụ mẫu mất sớm từ năm năm tuổi, sau đó được một người họ Hoàn nhận nuôi. Phong Đàn và Phong Hữu Mệnh ngoài việc cùng họ ra thì không có bất kỳ mối quan hệ nào. Có lẽ cũng chỉ là tuổi trẻ động lòng trước giai nhân, nhất thời si mê mà thôi.

Nhưng nếu Phong Đàn thực sự vướng vào tình cảm với Lâm Vãn Chu, e rằng kết cục cũng chẳng thể tốt đẹp. Đó không phải là nữ nhân mà ai cũng có thể bảo vệ được.

Thôi thôi, nghĩ nhiều vô ích. Chân Vĩnh Minh khẽ nhắm mắt, phủi đi lớp tuyết bám trên mi, buông một tiếng thở dài: “Xem ra năm nay tuyết rơi sớm hơn mọi năm rồi.”

***

Chú giải:

(1) Tả Đô ngự sử: là chức quan đứng đầu bên trái của Đô sát viện (hay Ngự sử đài) trong triều đình, có nhiệm vụ giám sát hoạt động của quan lại các cấp, theo dõi việc chấp hành pháp luật và chấn chỉnh kỷ cương triều đình. Chức vụ này ngang hàng với các Thượng thư các bộ và có hàm trật Chánh nhị phẩm.