“Vừa rồi Uyển Nương có nói, khi ấy nàng ấy bị Chư đại nhân đè đầu ấn xuống gối. Nghĩa là lúc khí độc lan vào phòng, đầu nàng ấy ở trong vùng an toàn nên độc không xâm nhập được.” Phong Đàn lật bàn tay, tuyết trong lòng tay đã tan, nước chảy nhỏ giọt dọc theo ngón tay. Giọng nàng đột nhiên lạnh hẳn đi, ánh mắt nhìn Chân Vĩnh Minh cũng không còn ôn hòa:
“Cuộc điều tra của Hình bộ chưa đủ kỹ.”
Chân Vĩnh Minh bị ánh mắt ấy nhìn đến mức phải dời tầm mắt, ông khẽ nói: “Hôm nay đã được chỉ điểm. Việc quan trọng, lão phu lập tức sai người đến Hồng Túy Các điều tra lại.”
Phong Đàn chậm rãi thu lại ánh mắt sắc lạnh, vẻ mặt điềm đạm không lộ cảm xúc: “Đại nhân nói quá lời, hạ quan không dám nhận.”
Nói xong, nàng nhìn Uyển Nương một cái rồi lại nhìn sang Chân Vĩnh Minh, vẻ mặt có phần ngập ngừng, như còn điều muốn nói mà chưa tiện mở lời.
Chân Vĩnh Minh vốn là cáo già chốn quan trường, ông vuốt râu mỉm cười: “Sau này Hình bộ và Hình khoa còn phải qua lại nhiều, Phong đại nhân có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng để lão phu còn có dịp nợ người một nhân tình.”
Phong Đàn nói: “Vậy hạ quan xin không khách sáo. Các cô nương trong Hồng Túy Các đều là quan kỹ, phần nhiều là những người có số khổ, vốn bị liên lụy nên mới sa thân vào chốn phong trần , các nàng cũng chẳng phải tự nguyện sa vào con đường kỹ nữ. Các nàng cũng có lòng tự trọng, cũng từng đọc sách, vốn đã đáng thương, nếu còn phải chịu thêm khổ hình thì thực sự là bất công với trời đất. Dĩ nhiên, Hình bộ vẫn có quy tắc của Hình bộ...”
“Lão phu hiểu ý của Phong đại nhân rồi,” Chân Vĩnh Minh vỗ vỗ tay Phong Đàn, rồi ông nói: “Ta sẽ bẩm lên Thượng thư* đại nhân, tạm thời ngừng thi hành khổ hình ở nơi này.”
Phong Đàn chắp tay cảm tạ rồi đi theo sau Chân Vĩnh Minh bước ra khỏi cửa ngục.
Chân Vĩnh Minh vừa đi vừa trò chuyện: “Phong đại nhân hẳn là quen biết Uyển Nương? Chỉ là Phong đại nhân mới đến Đế Kinh nửa tháng, sao đã có quan hệ với nàng ấy rồi?”
Tuy là nói đùa, nhưng trong lời nói lại mang ý dò xét.
Khi những bông tuyết lưa thưa đã hoá thành trận tuyết dày nặng trong bóng đêm, sắc mặt Phong Đàn dưới tuyết đêm càng thêm thanh nhã lạnh lùng, nhưng lời nàng nói ra lại chẳng trong sạch như vẻ bề ngoài: “Ta và Uyển Nương chẳng qua chỉ là từng trải qua vài đêm xuân mà thôi.”
Chân Vĩnh Minh nghe xong liền ngẩn người, sau đó ông cười lớn, ánh mắt hiện lên vài phần thấu hiểu, vỗ vỗ vai nàng nói: “Ham sắc là bản tính con người, bản tính con người thôi mà, bản tính con người thôi!”
Lời còn chưa dứt, phía trước đã hiện ra một bóng người lặng lẽ đứng trong gió tuyết. Người ấy cao tám thước*, dáng người vạm vỡ, đầu đội nón cói, lưng đeo đại đao (đao lớn), trên nón phủ dày một lớp tuyết như đã đứng chờ từ lâu.
"Đây là thị vệ của hạ quan.” Phong Đàn nhàn nhạt giới thiệu, nàng liếc nhìn bộ y phục ướt đẫm trên người Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ, rồi nói:
“Mạnh thúc, chẳng phải ta đã nói rằng khi tuyết lớn thì phải bung dù sao?”
Dưới vành nón cói, giọng Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ vang lên đầy rõ ràng: “Lâm Vãn Chu bị đưa đi rồi, lập tức trở về.”
***
Chú giải:
(1) Thượng thư: người đứng đầu một bộ trong Lục bộ (lục bộ gồm: Lại, Hộ, Lễ, Binh, Hình, Công). Chức vị này tương đương với Bộ trưởng ngày nay.
(2) Một thước cổ đại bằng khoảng 23 - 25 cm (dao động tùy thời kỳ và địa phương).
Tám thước bằng khoảng 1,84 m - 2,00 m.