Chương 4

Dẫu cho ban nãy thân thể trần trụi không mảnh vải, nhưng khi ấy Uyển Nương chẳng cảm thấy xấu hổ chút nào. Vậy mà lúc này đây, khi đứng trước một thiếu niên tuấn tú, thanh nhã như thế mà phải kể lại chuyện phòng the, nàng ấy lại cảm thấy như đang làm bẩn đôi tai người ta, vậy nên giọng nàng ấy càng lúc càng nhỏ.

Sắc mặt Phong Đàn vẫn bình thản, nàng nói: “Nàng cứ nói chi tiết.”

“Vâng.” Uyển Nương phun ra một ngụm máu loãng, lời nói yếu ớt đứt quãng. “Thị lang đại nhân... Chết trong hình dạng như quỷ... Cốc đại nhân cũng bị dọa không nhẹ, ngài ấy kéo thi thể Thị lang đại nhân ra khỏi người nô gia... Nô gia vừa lật người lại... Thì Cốc đại nhân cũng bỗng chốc hóa thành bộ dạng quỷ quái... Rồi... Rồi chết.”

Dường như lại nhớ lại cảnh tượng khi đó, toàn thân Uyển Nương run như cầy sấy, giọng nói run rẩy không ngớt: “Đại nhân... Nô gia không có bất kỳ lý do nào để sát hại hai vị đại nhân cả! Xin ngài cứu lấy nô gia... Nô... Không muốn chết ở đây...”

Phong Đàn khẽ gật đầu, rồi nàng quay sang hỏi Chân Vĩnh Minh: “Chân đại nhân, lời khai của Uyển Nương hẳn là ngài đã biết rõ. Vậy xin hỏi ngài có nhận định gì về chuyện này?”

Chân Vĩnh Minh trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Sau khi án phát sinh, Bộ hình đã lập tức phong tỏa hiện trường, tra xét từng món đồ trong phòng, thế nhưng không phát hiện điểm khả nghi nào. Hai vị đại nhân trúng độc nặng mà chết, trong phòng chỉ còn mỗi Uyển Nương sống sót, mà nàng ta lại khẳng định không có người thứ ba ở đó. Chuyện này... Quả thật là ly kỳ khó hiểu.”

Gió mạnh rít gào, tuyết ngoài song sắt theo khe cửa sổ nhỏ bay vào, rơi lất phất dưới chân Phong Đàn. Nàng đưa tay đón lấy bông tuyết rồi xoay người, nhìn thẳng vào mắt Chân Vĩnh Minh:

“Chân đại nhân, chỉ cần là vật có độc thì tất nhiên sẽ có hình thể. Hoặc là nghiền thành bột, hoặc là luyện thành thuốc, hoặc là ở dạng nước... Mà cách hạ độc cũng nhiều không kể xiết: đường ăn, đường hít thở, thậm chí là qua da thịt... Thời gian phát độc lại tùy thể trạng và loại độc mà khác nhau. Ngài làm ở Bộ Hình bao năm nay, lẽ nào không rõ đạo lý gϊếŧ người không cần dao?”

Chân Vĩnh Minh nghiêng đầu nhìn ra song sắt, rồi lại quay về nhìn Phong Đàn, trầm tư một lúc rồi nói:

“Ngỗ tác* đã kiểm nghiệm, xác định hai người chết vì trúng loại cực độc đứng đầu thiên hạ "Độc Âm Quỷ". Loại độc này sau khi hấp thụ vào người thì khoảng một đến hai khắc* sau mới phát tác. Mà trước đó, bọn họ đã ở trong phòng Uyển Nương hơn một canh giờ*... Nói cách khác, nếu không phải do Uyển Nương hạ độc, vậy cũng có thể là độc từ bên ngoài... Qua cửa sổ... Hoặc bằng cách nào đó hóa thành bụi để hai vị đại nhân hít phải rồi trúng độc?”

Nói tới đây, ông lại đột ngột bác bỏ phán đoán của mình: “Nhưng Uyển Nương không chết vì trúng độc.”

***

Chú giải:

(1) Ngỗ tác: tên một chức quan lại để khám xét các người tử thương.

(2) Một đến hai khắc: 15-30 phút.

(3) Một canh giờ: 2 tiếng.