Phong Đàn chống người ngồi dậy nửa chừng, thi lễ với Phượng Đình Yến:
“Hạ quan bị thương nặng nên không tiện đứng lên, thất lễ rồi. Hạ quan quả thực làm quan trong triều, là cử nhân năm Sùng Minh thứ mười sáu. Kỳ hội thí thi không tốt nên không có duyên vào điện thí vì thế chưa từng diện kiến bệ hạ, cũng chưa được xem tướng. Chức quan của hạ quan nhỏ bé, thân phận điện hạ tôn quý, chưa từng gặp hạ quan cũng là lẽ thường.”
Khoa cử Đại Hoàng kiểm tra gian lận cực kỳ nghiêm ngặt, sĩ tử vào trường chỉ được mang bút, mực, nghiên và mười hai tờ giấy nháp. Quan soát xét lục soát từ đầu đến chân, y phục trang sức không sót thứ gì. Phong Đàn là nữ nhi, khi thi hương Nhậm Bình Sinh từng nhờ quan hệ để quan soát xét nương tay. Nhưng hội thí và điện thí liên quan đến quan chức cao cấp khó lòng xoay sở, Nhậm Bình Sinh không dám mạo hiểm nữa, vì vậy Phong Đàn chỉ dừng lại ở thân phận cử nhân.
Phượng Đình Yến đưa tay khẽ vén rèm sa bên giường, thần thái phóng túng tản mạn, hỏi:
“Làm việc ở nha môn nào?”
Phong Đàn đáp: “Hạ quan là Đô cấp sự trung Hình khoa, tên Phong Đàn.”
“Phong Đàn...” Phượng Đình Yến lẩm bẩm một tiếng, thong thả nói:
“Hình khoa có quyền giám sát, có thể trực gián bệ hạ. Nhưng ta nghĩ ngươi vẫn là đừng gặp hoàng huynh thì hơn.”
“Ý điện hạ là gì?”
Men rượu dâng lên, khóe mắt Phượng Đình Yến ửng đỏ:
“Phong đại nhân có gương mặt này không hợp gu thẩm mỹ của hoàng huynh. Đẹp thì đẹp thật, nhưng không có chút quan tướng nào, hắn sẽ không thích.”
Phong Đàn nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:
“Điện hạ lo xa rồi. Bệ hạ nhiều năm không lâm triều, trong triều ngoài mấy vị trọng thần ra hầu như chẳng gặp ai. Hạ quan chức thấp quyền nhẹ, chỉ cần dâng tấu qua Tư Lễ Giám là đủ.”
“Ồ, ngay cả Lục khoa mà hoàng huynh cũng không gặp nữa à?” Phượng Đình Yến liếc nhìn Phong Đàn rồi lại nhìn Nhậm Bình Sinh, cười trêu chọc:
“Phong đại nhân, bà chủ Nhậm từng là nữ quan đệ nhất triều ta, làm việc xưa nay cay nghiệt ngạo nghễ. Bản vương rất tò mò ngươi đã làm gì khiến bà chủ Nhậm hạ mình đến đây cùng ngươi...”
“...Nói chuyện nửa khắc." Phong Đàn cắt lời hắn, ánh mắt ôn hòa mà xa cách.
“Nữ tử ta thân thiết hiện đang bị giam trong ngục, trong lòng nhớ thương không thôi nên bỏ tiền mua gian phòng nàng từng ở để lưu lại. Bà chủ Nhậm tò mò là ai bỏ tiền mà chỉ giữ phòng trống mà không gọi cô nương nên mới đến xem.”
Phượng Đình Yến thở dài:
“Ra là vậy. Bản vương uống rượu say đầu óc không tỉnh táo, suýt mạo phạm bà chủ Nhậm, lẽ ra phải phạt ba chén tạ lỗi.”
Nhậm Bình Sinh nói: “Say hay không say điện hạ tự mình rõ. Lời tạ lỗi của điện hạ Nhậm Bình Sinh không dám nhận.”
“Bà chủ Nhậm quả là có tính khí tốt." Phượng Đình Yến cười nhìn Phong Đàn:
“Phong đại nhân là người trong quan trường, đừng học theo nàng, bằng không sẽ bị người ta nghiền nát đến chẳng còn mảnh vụn.”
Phong Đàn đáp: “Cương trực hay khéo léo đều có chỗ hay, cũng có cách sống riêng. Bà chủ Nhậm nói thẳng làm thật đến nay chưa từng sai sót, cần gì phải bát diện linh lung*?”
(1) Bát diện linh lung: đối nhân xử thế linh hoạt, khéo léo.
Phượng Đình Yến khựng lại chốc lát, nheo mắt nhìn Phong Đàn, chậm rãi nói: “Phong đại nhân quả là người thú vị. Đêm nay bản vương uống rượu chưa đã, mau đứng dậy cùng ta uống thêm hai chén!”
Phong Đàn thương thế chưa lành, lại vừa dùng thuốc xong, lúc này uống rượu chẳng khác nào tự đào mồ. Nàng chắp tay xin lỗi:
“Hạ quan tửu lực kém, không uống được...”
Phượng Đình Yến không chịu buông tha, cười nói:
“Ngươi với ta đều là khách quen chốn lầu xanh kỹ quán, uống không được rượu sao gọi là hay? Phong đại nhân chớ khách sáo, cùng bản vương so xem tửu lượng sâu cạn! Có câu ‘cao lưu đắc thú trong men rượu’*, ta với ngươi tuy chẳng sánh được Bá Nha đoạn huyền nhưng làm bạn rượu tri âm cũng là chuyện đẹp!”
(2) Cao lưu đắc thú trong men rượu: Người phong lưu, tao nhã tìm được niềm vui, thú vui riêng trong men rượu; càng uống càng tự tại, càng say càng đắc ý.
Thấy Nhậm Bình Sinh mày dựng mắt trừng, trước khi bà kịp đối đầu trực diện với Sở vương, ngoài cửa bảy vị nương tử Yêu, Giản, Chương, Kiệm, Trản, Phạm và Phù vội vàng bước vào, trái phải trước sau vây lấy Sở vương, vừa dìu ra cửa vừa nói:
“Điện hạ tới Hồng Tuý Các chỉ mải uống rượu với Phong tiểu ca, thế thì mặt mũi mấy tỷ muội chúng ta để đâu? Xuân tiêu một đêm đáng ngàn vàng, đêm nay điện hạ là khách lớn, sao có thể phí thời gian vào nam nhân được chứ!”
Phượng Đình Yến thuận thế khoác vai hai nương tử bên cạnh, đến ngưỡng cửa lại ngoái đầu liếc Phong Đàn một cái, lẩm bẩm:
“Đợi ta chọn được ngày lành, nhất định cùng Phong đại nhân uống đến say khướt mới thôi!”
Nhậm Bình Sinh nghe mà lửa giận bốc lên, sải bước tới, rầm một tiếng đóng sầm cửa, nói:
“Sở vương là khách quen của Hồng Tuý Các, xưa nay chưa từng có kiểu cách thế này, thường là chọn nương tử rồi lên lầu ngay. Hôm nay là trúng gió gì đây?”
Phong Đàn lại nằm sấp trở về giường, giọng yếu đi: “Không phải trúng gió, hắn cố ý tới xem con.”
Nhậm Bình Sinh sờ trán Phong Đàn, thấy trán nàng nóng rẫy, bà vắt khô khăn lau cho nàng, nói:
“Tin tức của Sở vương quả là nhanh hơn cả Hồng Tuý Các ta. Con dính vào vụ quan viên bị sát hại, kẻ chết lại là thuộc hạ của hắn, hắn đến gặp con cũng hợp lẽ. Nhưng lời lẽ vừa rồi của hắn... Ta cứ thấy có gì đó rất khó nói.”
Phong Đàn nghiêng đầu liếc vò rượu Sở vương bỏ lại, khẽ nói:
“Nhậm di, di quên rồi sao, hắn là hoàng thúc của con. Con cháu họ Phượng ai nấy đều mang mặt nạ.”
Thuốc ngấm, cơn buồn ngủ dâng lên, Phong Đàn chậm rãi khép mắt: “Nhậm di, giúp con sắp xếp toàn bộ tin tức về tộc Giao Tư, mai con cần xem. À... Con còn muốn ăn bánh hoa mai của Phúc Lộc Trai, con không đủ bạc, di mua giúp con nhé...”
Nhậm Bình Sinh nhìn gương mặt yên tĩnh của Phong Đàn khi đã chìm vào giấc ngủ, đắp lại chăn cho nàng, lẩm bẩm khe khẽ:
“Con bé vô lương tâm, chính mình ngủ rồi mà chẳng cho di ngủ theo.”
Bà cẩn thận thổi tắt đèn nến, khép cửa lại, gọi bốn tiểu tư đứng gác ngoài cửa, lúc này mới yên tâm xuống lầu.