Chương 36

Ánh nến lay động chiếu lên gương mặt yên tĩnh của Phong Đàn, nàng nhắm mắt lại, chậm rãi nói:

“Lòng người tích oán, ông ấy sẽ không đau lòng.”

Đây gần như là lần hiếm hoi Phong Đàn nói bằng giọng lạnh lẽo đến vậy. Ngón tay rắc thuốc của Nhậm Bình Sinh khựng lại, một lúc lâu sau mới nói:

“Sau khi Hiếu Hiền Hoàng hậu qua đời, Sùng Minh Đế nhiều năm trị vì cũng chỉ nạp thêm một quý phi, đối với hoàng hậu xem ra cũng coi là tình thâm.”

Phong Đàn giấu hết cảm xúc sau hàng mi khép kín, giọng bình thản như người ngoài cuộc:

“Là tình sâu khó bền hay là trò diễn chính trị, e rằng đến chính Sùng Minh Đế cũng không phân biệt nổi.”

Nhậm Bình Sinh kinh ngạc trước việc Phong Đàn tuổi còn trẻ đã thấu triệt nhân tính đến vậy, ngừng một chút rồi nói:

“Chúng ta không nhắc tới ông ấy nữa. Đêm nay con dưỡng thương cho tốt, cứ ngủ ở gian phòng của Uyển Nương. Nàng ấy ra ngục biết con từng ngủ ở đây nhất định mừng lắm. Những năm qua, người gửi thư cho con nhiều nhất chính là nàng ấy, có lúc hận không đem hết số bạc trên người gửi cho con, chỉ mong con sống được tự tại hơn. Đêm nay con e sẽ phát sốt, ở lại đây di tiện chăm nom. Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ dù sao cũng là nam nhân, nhiều việc ông ấy không tiện...”

Thường ngày Nhậm Bình Sinh vốn dứt khoát cứng rắn, nhưng đêm nay thấy Phong Đàn bị thương nặng như vậy, lòng đau xót khôn nguôi, lời nói cũng trở nên lải nhải không dứt. Âm giọng còn chưa dừng thì cánh cửa phòng đang khép chặt bỗng bị người ta đẩy mạnh ra!

Nhậm Bình Sinh phản ứng cực nhanh, lập tức kéo chăn bông che kín phần eo bụng đang lộ ra của Phong Đàn, nheo mắt nhìn kẻ không mời mà đến nơi cửa.

Người đứng ngoài cửa đội mũ vàng khảm ngọc tím, áo gấm thắt đai lỏng lẻo, nghiêng người tựa vào khung cửa. Vạt áo trước ngực hé mở lộ ra mảng da lớn cùng dấu son môi đỏ chói. Người tới trông chừng gần bốn mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất sang quý, liếc mắt nhìn hai người rồi nhấp một ngụm rượu đào hoa, từng cử chỉ đều toát lên vẻ phong lưu phóng đãng.

Nhậm Bình Sinh trấn tĩnh lại, nói: “Sở vương điện hạ chẳng lẽ ngài uống hoa tửu nhiều quá nên hoa mắt rồi? Phòng cô nương mà ngài gọi đêm nay ở tầng năm.”

Sở vương Phượng Đình Yến là con do Kiến Minh Đế trong cơn say sủng hạnh một cung nữ mà sinh. Kiến Minh Đế có ba người nhi tử, theo thứ tự lớn nhỏ là Vũ vương Phượng Thời, Cảnh vương Phượng Đường và Sở vương Phượng Đình Yến. Vì Sở vương là con của cung nữ nên khi còn sống, Kiến Minh Đế chưa từng coi trọng Phượng Đình Yến, Kiến Mình Đế truyền ngôi cho đích tử do hoàng hậu sinh là Vũ vương Phượng Thời, tức Sùng Minh Đế đương triều.

Sau khi Sùng Minh Đế lên ngôi thì nhiều năm không có con, ngôi Thái tử bỏ trống, cuộc tranh đoạt hoàng vị giữa Sở vương và Cảnh vương lại dấy lên. Chỉ có điều Sở vương tính tình phóng khoáng phong lưu, ngày ngày tìm hoan mua vui. Năm xưa hắn từng cưới một vị vương phi, yên ổn được vài hôm sau đó lại suốt ngày say sưa chốn lầu xanh kỹ viện, không màng quyền thế, chỉ muốn hưởng lạc.

Rượu men theo khóe môi Phượng Đình Yến chảy xuống, hắn dùng tay áo lau qua, thuận tay ném chai rượu đã cạn ra phía sau, lảo đảo bước vào trong phòng. Đến khi còn cách giường một thước thì dừng lại, cúi người nhìn Phong Đàn, cười nói:

“Bà chủ Nhậm, từ khi nào trong Hồng Tuý Các lại có tiểu quan xuất sắc thế này? Giá ‘hoa’ là bao nhiêu?”

Đó là tiếng lóng mà đám khách làng chơi ở Đế Kinh đều hiểu. Có vài quyền quý khẩu vị khác thường, thích “hoa” của tiểu quan, còn đa số khách vẫn chỉ chuyên tâm thưởng thức “mẫu đơn” nơi tiền viện của các cô nương. Sở vương là tay phong lưu bậc nhất Đế Kinh, trong thanh lâu kỹ viện thì nam nữ đều ăn.

Nhậm Bình Sinh đứng dậy, thân hình bà cao ráo, đủ để nhìn thẳng vào Phượng Đình Yến.

“Điện hạ đã say, chuyện này ta không so đo với ngài. Người trên giường không phải tiểu quan bán thân mà là quan viên triều đình.”

Bà nâng giọng gọi lớn: “Lệ Nương, mời điện hạ ra ngoài!”

Gương mặt Sở vương đỏ ửng vì men rượu, ánh mắt lờ đờ nửa tỉnh nửa mê. Hắn tựa vào trụ giường để chống đỡ thân hình lảo đảo, cười nói:

"Sao có thể cúi lưng hầu hạ quyền quý, khiến ta chẳng được vui lòng! Bà chủ Nhậm quả không hổ là “dầu ớt cay” số một Đế Kinh, hôm nay bản vương đã được mở mang tầm mắt!"

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng mà bà chủ Nhậm đừng tìm cớ qua loa với bản vương. Tiểu quan này sinh ra tuấn tú khác thường như vậy, sao có thể qua được cửa tướng mạo trong kỳ điện thí của bệ hạ đương triều chứ?”

Khoa cử triều đình ba năm tổ chức một lần, chia làm ba cấp: hương thí, hội thí và điện thí. Hương thí tổ chức vào tháng tám mùa thu, nên còn gọi là Thu vi; sĩ tử khắp các châu quận trong tỉnh tụ hội về tỉnh thành, người trúng tuyển gọi là cử nhân. Cử nhân năm sau có thể vào kinh dự hội thí - tức Xuân vi, trường thi đặt tại Cống viện Lễ bộ, trúng tuyển gọi là cống sĩ. Mười lăm ngày sau khi hội thí yết bảng sẽ tiến hành điện thí do hoàng đế đích thân ra đề tại triều. Đô Sát Viện, Thông Chính Ty, Đại Lý Tự đều cử quan làm độc quyển, Thượng thư và Thị lang Lễ bộ làm đề điệu quan, quy trình cực kỳ phức tạp, gần như huy động toàn bộ các nha môn trung ương.

Trong điện thí, hoàng đế không chỉ khảo sát học vấn của cống sĩ mà còn xem xét đại khái tướng mạo có thích hợp làm quan hay không. Người có trán đầy, mặt vuông, mắt sáng, tướng mạo đường đường chính chính được coi là có quan tướng, là tiền đồ do trời ban, khi ấy mới có thể bước chân vào chốn quan trường.

Phượng Đình Yến bật cười một tiếng, ánh mắt vẫn không rời gương mặt Phong Đàn, nói:

“Tiểu quan nhân tuy hiện giờ trông gầy yếu bệnh tật nhưng dung mạo thì phong hoa như trăng gió. Bản vương xưa nay gặp mỹ nhân là không bỏ qua, trong kinh lại có người như vậy, còn là quan triều đình, sao ta có thể không biết?”