Bảy nữ lang bị Lệ Nương hù dọa nhưng không sợ, Yêu Nương liếc các tỷ muội một cái rồi nói:
“Là bọn ta không phải. Phong tiểu ca cứ an tâm dưỡng thương, cần gì cứ sai bảo bọn ta!”
Phong Đàn quay sang Lệ Nương nói: “Chỉ trò chuyện một lát thôi, thương thế của ta không sao cả.”
“Không sao? Đợi đến lúc không đứng thẳng lưng nổi mới gọi là có sao à?” Nhậm Bình Sinh bưng khay gỗ sơn mài bước vào, đặt mạnh lên bàn, đồ đựng thuốc bằng sứ va vào nhau kêu loảng xoảng. Bà chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy cổ tay Phong Đàn bắt mạch, nói:
“Mạch hư vô lực, khí trệ huyết hao, trên không thông, dưới thì trầm mà huyền. Tối nay mà không sốt mê man đã là may lắm rồi!”
Nói xong bà lại sờ trán Phong Đàn, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, quay sang Lệ Nương dặn dò:
“Đi xuống bếp đun một thùng nước nóng mang lên.”
Phong Đàn nhìn dáng vẻ sấm sét gió mưa của Nhậm Bình Sinh, mặt mày lúng túng, nhỏ giọng nói:
“Nhậm di, bà chủ Nhậm, người dữ quá...”
Nhậm Bình Sinh gõ một cái lên trán Phong Đàn: “Có dữ bằng Tiêu Ân Thời không?”
Phong Đàn xoa cái trán bị đau, cười nói: “Vậy thì không rồi. Nhậm di là dữ một cách dịu dàng, còn Tiêu Ân Thời... Là dữ thật.”
Nhậm Bình Sinh nói:
“Tiêu Ân Thời mang tiếng ác như Diêm Vương, thủ đoạn tàn độc ai ai cũng biết, sau này con đừng dại mà chọc vào hắn.”
Nhậm Bình Sinh vốn là nữ quan do hoàng đế phái từ nội cung ra, chuyên quản Hồng Tuý Các. Trước kia bà từng hầu hạ Hiếu Hiền Hoàng hậu, được hoàng hậu tiến cử làm Tư ký Thượng Cung Cục. Về sau hoàng hậu tự thiêu mà mất, Phong Hữu Mệnh bị giam vào Chiếu Ngục, bà tự xin giáng chức, chuyển sang Giáo Phường Ty, nhậm chức bà chủ Hồng Túy Các, quán xuyến mọi việc trong các, đồng thời chăm nom Lâm Vãn Chu - Nữ nhi của bằng hữu Phong Hữu Mệnh. Nhiều năm làm việc trong cung, bà hành sự cẩn trọng chưa từng sơ suất, chỉ liếc mắt một cái đã thu hết thương tích trên người Phong Đàn vào mắt.
Ánh nhìn của Nhậm Bình Sinh dừng lại nơi cổ Phong Đàn, thấy vết bầm tím sẫm màu do bàn tay đàn ông siết chặt để lại, ánh mắt lập tức sắc lạnh:
“Vết này là do cái tên Diêm Vương sống kia làm?”
Phong Đàn sợ nhất là chọc giận Nhậm Bình Sinh, nhỏ giọng đáp:
“Nhìn thì ghê vậy thôi, thật ra chẳng đau mấy. Hôm đó trong mật thất Vĩnh Lạc Tự con muốn gϊếŧ hắn nhưng không thành, suýt nữa còn bị hắn phản sát.”
Nghe xong, l*иg ngực Nhậm Bình Sinh phập phồng, phải hít sâu một hơi mới nói:
“Chỉ với chút công phu mèo cào hồi nhỏ học từ con bé Ngư Nhữ Hỉ, vậy mà cũng dám ám sát cao thủ cửu phẩm, ta thấy con đúng là chán sống!”
Phong Đàn vội xin tha: “Hôm đó quả thật là bị hắn chọc tức đến mất khôn nên mới lỗ mãng ra tay, lần sau sẽ không thế nữa!”
“Bị chọc tức?”
“Hắn lấy mạng Lâm Vãn Chu làm mồi nhử. Nếu hôm ấy con không có mặt, Vãn Chu chắc chắn phải chết.”
Nhậm Bình Sinh xót xa nhìn vết thương do mũi tên trên cánh tay Phong Đàn, nói:
“Vết thương này là vì cứu Lâm Vãn Chu mà chịu, đúng không?”
Phong Đàn nhớ lại lời nói hành động hôm đó của Lâm Vãn Chu, trầm ngâm đáp:
“Vãn Chu... Muội ấy oán hận tiên sinh.”
Nhậm Bình Sinh thở dài:
“Rốt cuộc vẫn là mẫu thân nó liên lụy đến nó, tuổi còn nhỏ đã phải chịu khổ như vậy, sinh ra oán giận cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là không ngờ nó lại hận Hồng Túy Các đến thế, thà ở bên Diêm Vương sống kia còn hơn quay về.”
Nói rồi, Nhậm Bình Sinh bảo Phong Đàn nằm sấp lên giường, vén áo nàng ra. Thấy những vết sưng đỏ do roi đánh, tim bà khẽ thắt lại, cẩn thận rắc thuốc bột lên da:
“Kim sang dược của Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ hiệu nghiệm nhanh nhưng cũng tan nhanh. Thuốc của ta thì khác, ngàn vàng khó cầu, là lấy từ tộc trưởng tộc Giao Tư hải vực Lâm Chương. Không quá bảy ngày, đảm bảo con hồi phục như cũ!”
“Nhậm di, người từng báo tin cho con nói Tố Bạch có thể là người tộc Giao Tư, hôm nay con đã xác nhận, quả đúng như vậy. Trước đó người theo quân đến hải vực Lâm Chương, trong lãnh địa tộc Giao Tư có phát hiện gì bất thường không?”
“Không có.” Nhậm Bình Sinh vừa rắc thuốc vừa dịu giọng: “Người Giao Tư hiếu khách lắm, ta thấy họ chẳng có gì khác thường. A Đàn, con đang nghi ngờ điều gì?”
Phong Đàn nghiêng mặt gối lên cánh tay, đáp:
“Không có gì... Nhậm di, con đã làm một vụ giao dịch với Tiêu Ân Thời. Con giúp hắn điều tra án, sau khi xong việc, hắn sẽ thả Uyển Nương. Ai da, Nhậm di, nhẹ tay thôi, đau lắm đó!”
Nhậm Bình Sinh vội cúi người, khẽ thổi lên vết thương của Phong Đàn, giọng gấp gáp nói:
“Con đã làm giao dịch gì với cái tên Diêm Vương sống đó? Sao con dám làm giao dịch với hắn?”
Phong Đàn đáp: “Nhậm di cứ yên tâm, con có chừng mực. Chỉ là nội dung cụ thể không tiện nói ra, hơn nữa, di biết càng ít càng an toàn.”
Nhậm Bình Sinh hít thở trầm xuống, dường như phải tốn rất nhiều sức mới đè nén được cơn giận, nhẫn nại nói:
“A Đàn, di biết con là người có chủ kiến, nhưng có một lời di nhất định phải nói. Dù là cứu Uyển Nương hay Phong Hữu Mệnh, con cũng không thể đem mạng mình đặt vào đó. Cho dù việc không thành, nương nương nơi chín suối có biết cũng sẽ không trách con.”
Thấy Phong Đàn im lặng, Nhậm Bình Sinh lại nói:
“Con vốn là thiên hoàng quý trụ, vậy mà tám năm khổ đọc cùng một đám nam nhân tranh đua bảng vàng, bao nhiêu gian nan di đều nhìn thấy cả. Thuở nhỏ vừa rời cung để tránh truy xét, con không thể đem cầm đồ ngự dụng nên trong tay túng thiếu, chỉ có thể dựa vào tiền bán thân của các nữ lang mà đi học; gửi nhờ nơi thôn hộ nghèo khó, không có nhân mạch để dùng, chỉ dựa vào thực lực mà đỗ đạt giữa muôn vàn sĩ tử; ngày ngày quấn chặt băng ngực đến thở không ra hơi, còn phải luôn hạ giọng nói chuyện... Di từng hầu hạ bên nương nương nhiều năm, cũng là tri kỷ của Phong Hữu Mệnh, các nàng và di đều mong con có thể sống tốt cuộc đời của chính mình...”
“Nhậm di.” Phong Đàn ngoảnh mặt cắt lời, cười đùa nói: “Bà chủ Nhậm, người đời gọi di là ‘dầu ớt cay’, đa sầu đa cảm thế này không giống di chút nào.”
Thấy mày liễu của Nhậm Bình Sinh dựng đứng, Phong Đàn liền nghiêm mặt, vội vàng nói:
“Nhậm di cứ yên tâm, con rất tiếc mạng. Cái mạng nhỏ này là do mẫu thân cho, con sẽ vì tiên sinh và Uyển Nương rửa oan, cũng sẽ tự bảo vệ mình cho thật tốt.”
Lúc này Nhậm Bình Sinh mới giãn mày, nhìn vết thương của Phong Đàn mà thở dài:
“Đánh cũng quá tay rồi... Lão già Cao Duật kia, còn cả... Sùng Minh Đế, đúng là đáng chết!”
Nhậm Bình Sinh buông lời đại nghịch như vậy, nhìn Phong Đàn im lặng không nói, thì thầm:
“Ôi... Nghĩ mà xem, nếu người làm phụ thân kia biết được, hẳn cũng đau lòng đến chết.”