Chương 34

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ thấy Phong Đàn rẽ ra từ ngõ nhỏ liền dắt xe ngựa tiến lại, nhìn sắc mặt nàng rồi nói: “Nhậm Bình Sinh... Hồng Túy Các... bôi thuốc cho con.”

Trong mắt Phong Đàn thoáng qua vẻ kinh ngạc: “Nhậm di đã về rồi ư?”

Đợi nàng lên xe, ngồi yên trong khoang, Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ mới đáp: “Ừ. Bà ấy gọi con.”

Bầu trời đêm thăm thẳm lác đác sao, trăng ẩn sau mây. Trên phố Bách Hoa, các lầu ca quán vũ, tửu điếm nhà hàng đều treo đèn l*иg ngũ sắc trước cửa, trang hoàng rực rỡ, ánh đèn chiếu xuống mặt đường lát sỏi sáng trưng.

Bách Hoa là khu chợ đêm nổi tiếng của Đế Kinh. Đêm xuống, dòng người chen chúc; các gánh xiếc biểu diễn, những cô bé bán hoa len lỏi giữa đám đông. Thấy xe kiệu của quan lớn đi qua, họ vội né sang một bên, đợi xe qua rồi lại tiếp tục biểu diễn; đủ thứ âm thanh hòa trộn, náo nhiệt không dứt.

Gần đến năm mới, người trên phố Bách Hoa đông nghịt. Mạnh thúc đánh xe nhìn ngó một lượt ở đầu phố, rồi phất roi, rẽ vào cửa sau của Hồng Túy Các.

Tiểu tư ở cửa sau đã được dặn dò từ trước, biết hôm nay có quý khách của bà chủ Nhậm ghé thăm nên khi trời chưa tối hẳn đã đứng đợi ở đây. Chỉ là đợi lâu quá chán, hắn ta gật gù hai lần rồi ôm lò sưởi nhỏ ngồi ngủ gật. Trong mơ lại không yên, cứ thấy có người chọc vào vai.

Tiểu tư mở mắt ngái ngủ, dụi dụi mắt hỏi: “Phong tiểu ca đến rồi phải không?”

Người tới mỉm cười cúi nhìn hắn, đáp một tiếng: “Là ta.”

Tiểu tư chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Tiểu huynh đệ này tuấn tú quá!

Hắn ta vội đứng bật dậy, vừa dẫn đường vừa nói: “Mời tiểu ca nhanh vào trong!”

Đêm xuống, Hồng Tuý Các ngập trong men say phồn hoa. Ngoài tòa lầu cao bảy tầng bốn cột, rèm sa mỏng nhẹ phủ kín, bóng người lấp loáng. Gian trong cùng tầng hai là phòng của Uyển Nương; nay Uyển Nương bị bắt giam ở đại lao Hình bộ, căn phòng bỏ trống. Nhậm Bình Sinh nghĩ Phong Đàn bị thương nặng không tiện leo lầu, bèn bảo tiểu tư dẫn nàng tới đây.

Năm Sùng Minh thứ tám, Hồng Túy Các có chín quan kỹ, ít hơn nhiều so với số kỹ nữ mua về. Nhưng chính vì từng đọc sách, nên khi xưa Nhậm Bình Sinh hỏi họ có nguyện đem tiền hoa lụa mình kiếm được chu cấp cho trẻ nghèo nơi thôn dã hiếu học hay không, không ai là không đáp ứng.

Nhiều năm trôi qua, dung nhan họ đã chẳng còn sánh được với những người mới đến; lúc rảnh rỗi không tiếp khách lại khá nhiều. Hôm nay khách thưa, lại tò mò về Phong Đàn - Người bấy lâu chưa từng gặp mặt nên từ sớm đã tụ tập ở tầng hai, vừa nhấm hạt dưa vừa đợi gặp vị “cố nhân” chưa từng quen biết ấy.

Phong Đàn đẩy cửa phòng Uyển Nương, đập vào mắt là bảy vị nữ lang với dáng vẻ khác nhau.

Cửa sổ xoay khép mở, hương son phấn phảng phất. Bảy nữ lang duyên dáng e ấp dùng quạt tròn che mặt, nhìn nhau cười khẽ; trang sức mạ vàng nạm ngọc, xiêm y rực rỡ chói mắt. Khoảnh khắc cửa mở, ánh mắt họ chan chứa tình ý, mỉm cười nhìn về phía cửa.

Nữ tử khoác sa đỏ là người lên tiếng trước: “Trời đất ơi, hóa ra bấy năm nay chúng ta lại nuôi dưỡng nên một vị thần tiên như thế này!”

“Ôi, sớm biết Phong tiểu ca tuấn tú vậy, ta đã bỏ thêm bạc cho tiểu ca bớt chịu khổ rồi!”

Phong Đàn bất chấp vết thương nơi eo bụng, cúi mình thật sâu: “Ân đức các vị nữ lang suốt tám năm chu cấp cho Phong Đàn đọc sách, Phong Đàn xin ghi lòng tạc dạ, đa tạ các vị!”

Nữ tử áo đỏ cười nói: “Ôi chao Phong tiểu ca à, khách sáo với mấy tỷ muội chúng ta làm gì! Người ta vẫn nói kẻ nghĩa khí phần nhiều là phường đồ tể, kẻ bạc tình lại lắm là thư sinh, bọn ta cũng từng lo sau này tiểu ca làm quan rồi sẽ trở mặt không quen. Nay thấy dung mạo thoát tục, cử chỉ kính cẩn của tiểu ca, trong lòng bọn ta mới thật sự yên tâm.”

Tai Phong Đàn hơi đỏ lên, ngượng ngùng đáp: “Tỷ tỷ đừng khen ta như vậy, ta sẽ tưởng thật mất.”

Mấy nữ lang nghe vậy liền bật cười. Nữ tử áo hồng nói:

“Gọi là tỷ tỷ sao được, phải tính là bậc di nương mới đúng! Uyển Nương với Lệ Nương vào Hồng Túy Các sớm hơn chúng ta vài năm, còn bọn ta là do cha huynh trong nhà phạm tội... Bị đưa vào các cùng một đợt. Uyển Nương và Lệ Nương tiểu ca đều đã gặp rồi, vậy có nhận ra bọn ta không?”

Ánh mắt Phong Đàn lướt qua từng người, đưa tay chỉ lần lượt, gọi trúng từng cái tên:

“Yêu Nương, Giản Nương, Chương Nương, Kiệm Nương, Trản Nương, Phạn Nương, Phù Nương.”

Nữ tử áo đỏ chính là Yêu Nương, nàng ấy nhướn mày ngạc nhiên: “Phong tiểu ca làm sao phân biệt rõ ràng đến vậy?”

Phong Đàn đáp:

“Ta và các tỷ nhiều năm qua vẫn thư từ qua lại, tính tình mỗi người đều lộ ra ít nhiều trong câu chữ. Như Uyển Nương dịu dàng, Yêu Nương nhiệt thành, Giản Nương kín đáo, Chương Nương hàm súc... Vừa rồi trò chuyện đối chiếu lại với những gì thể hiện trong thư, tự nhiên có thể nhận ra.”

Yêu Nương cười nói: “Không hổ là người phá được án Truất Long, quả nhiên thông tuệ! Vậy tiểu ca có biết lai lịch nghệ danh của bọn ta không?”

Phong Đàn mỉm cười: “Xuất từ bài Cảnh Thế:

‘Nhị bát giai nhân thể tự tô,

Yêu gian trượng kiếm trảm phàm phu’.”*

“Các tỷ thân ở Hồng Tuý Các, số mệnh long đong nhưng khí độ hào sảng, cốt cách phóng khoáng, Phong Đàn thật lòng khâm phục.”

“Xem đám khách làng chơi như chó dưới váy mới thật sự thống khoái!” Yêu nương thở dài: “Phong tiểu ca là nam nhân, bọn ta không cầu tiểu ca thấu hiểu. Chỉ mong tiểu ca nhớ đến ân tình nhiều năm bọn ta góp tiền nuôi tiểu ca ăn học, cứu bọn ta ra ngoài. Ta biết điều đó rất khó, nhưng bọn ta có thể đợi, đợi đến ngày tiểu ca thân cư cao vị.”

Chỉ cần còn một tia trông đợi, những ngày bị ép dang chân dưới thân nam nhân vẫn còn có thể chịu đựng. Trông đợi mãi, trông đợi mãi, mong vượt qua những tháng năm gầy guộc, trước khi tóc bạc dung tàn, trước khi trở thành một bà lão đầu bạc, có thể bước ra khỏi lầu cao Hồng Tuý Các nhìn một lần thế gian hỗn trọc, đi một chuyến non sông mờ mịt, vậy cũng không uổng một kiếp làm người.

Phong Đàn nén đau, lại cúi người thật sâu:

“Phong Đàn không dám quên ân, nhất định sẽ dốc hết sức mình giúp các tỷ thoát khỏi l*иg son.”

Cửa phòng bỗng bị đá bật ra, Lệ Nương khoanh tay đứng ở cửa, liếc mấy nữ lang, giọng không mấy thiện cảm:

“Xem Phong tiểu ca như khỉ trong vườn thú à? Hết nhìn người này đến nhìn người kia! Có gì hay mà nhìn? Phong tiểu ca trọng thương chưa lành, cần điều dưỡng, mấy người mau ra ngoài cho ta!”

***

Chú giải:

(1) Trích từ “Cảnh thế” (Cảnh tỉnh thế nhân) của Lã Động Tân - một đạo sỹ thời Đường

“Nhị bát giai nhân thể tự tô,

Yêu gian trượng kiếm trảm phàm phu.”

Nghĩa là, giai nhân thân hình mềm mại, thanh kiếm đeo ở eo lưng trảm những kẻ phàm phu tục tử.