Chương 33

Vi Sinh Huyền đi xử lý Tố Bạch, Phong Đàn theo Tiêu Ân Thời ra khỏi mật thất, nghiêng đầu nhìn xuống dưới, hỏi:

“Đại nhân làm việc ở Bắc Trấn Ty Phủ nhiều năm như vậy có biết nơi này giam giữ những nhân vật cơ mật nào không?”

Dưới ánh sáng đỏ sậm mờ tối, Tiêu Ân Thời đáp: “Nghịch đảng, phản thần, gián điệp nước địch.”

Phong Đàn dường như nổi hứng thú, nói: “Hồi nhỏ hạ quan từng nghe nói nơi này giam nhi tử của vị đại tướng số một Hoa quốc - Trầm Trạch. Dân gian đồn rằng hắn cao lớn vạm vỡ, cao đến chín thước. Đại nhân có thể dẫn ta đi xem không?”

Ánh mắt lạnh lẽo sắc bén như lưỡi dao của Tiêu Ân Thời rơi xuống người Phong Đàn, không khí lập tức đông cứng lại.

Phong Đàn bị nhìn đến rợn tóc gáy, vội thu liễm thần sắc: “Hạ quan mạo phạm rồi, xin đại nhân thứ tội.”

Tiêu Ân Thời hiếm hoi giải thích một câu: “Chưa có thánh chỉ, tầng năm trở xuống của Chiếu Ngục không được tự tiện vào.”

“Thì ra là vậy.”

Phong Đàn dĩ nhiên biết quy củ này nhưng nàng vẫn chưa cam lòng, muốn dò la chút tin tức về tiên sinh trong lúc không gây nghi ngờ: “Việc Tố Bạch phạm phải liên quan đến quốc thể, vì sao chỉ giam giữ hắn ở tầng năm trở lên?”

Tiêu Ân Thời trầm giọng nói: “Bệ hạ đã hạ chỉ từ tám năm trước: từ tầng năm trở xuống, cánh cửa bắt buộc dẫn vào tầng sáu tuyệt đối không cho bất kỳ ai mở ra.”

Phong Đàn vừa nghe đến hai chữ tám năm, nhịp tim liền tăng tốc. Nàng giả vờ như vô tình nói:

“Vậy xem ra người bị giam ở tầng thứ sáu là phạm nhân trọng yếu nhất của triều đình, chẳng lẽ là nhi tử vị đại tướng Hoa quốc?”

Tiêu Ân Thời đáp: “Không phải.”

Đúng là một con gà sắt, nửa chữ cũng không chịu lộ ra. Phong Đàn đau đến mồ hôi lạnh rịn ra, nàng siết chặt tay mình để giữ đầu óc tỉnh táo, nói tiếp:

“Hạ quan từng xem hồ sơ của Hình bộ, từ khi bệ hạ đăng cơ đến nay, kẻ phạm đại án tày trời chỉ có hai người: một là vị đại tướng nước địch kia, hai là nữ nhi của Phong Thái sư - Phong Hữu Mệnh. Nếu không phải vị tướng kia, vậy hẳn là Phong Hữu Mệnh rồi?”

Tiêu Ân Thời từ trên cao đánh giá nàng một lúc, trầm giọng hỏi:

“Ngươi muốn biết điều gì?”

Phong Đàn đáp: “Hạ quan chỉ tò mò đôi chút. Nếu đυ.ng đến cấm kỵ, không hỏi nữa cũng được.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã ra khỏi Bắc Trấn Ty Phủ. Đại môn khép chặt, bên ngoài treo đèn l*иg, ánh trăng khuyết rải xuống luồng sáng lành lạnh, trước cửa là một mảnh tiêu điều lạnh lẽo.

Tiêu Ân Thời đứng dưới đèn l*иg, đường nét từ xương mày đến sống mũi in trong ánh đỏ, vừa lập thể vừa tuấn tú, thần sắc nhạt nhòa không gợn sóng:

“Phong Hữu Mệnh là cấm kỵ của bệ hạ, cũng là cấm kỵ của cả Đại Hoàng. Vừa rồi nếu ngươi hỏi lớn thêm chút nữa thì không quá một khắc, tai mắt của Bắc Trấn Ty Phủ sẽ bẩm báo lên bệ hạ.”

Hóa ra vừa rồi Tiêu Ân Thời im lặng không đáp là vì tầng quan hệ này. Đêm tối bao phủ hơn nửa thân hình hắn, ánh sáng lướt qua đáy mắt âm trầm, dấy lên chút quỷ dị khó lường.

Phong Đàn nhìn dáng vẻ hắn, bỗng nhớ tới bài vè dân gian lưu truyền rộng rãi:

Xa trông dung mạo tựa thần tiên,

Lại gần cốt cách vốn tự nhiên.

Trong tay xoay chuyển mây cùng gió,

Da thịt gân xương đoạn rã liền.

Nếu nói nhân gian không Diêm La,

Tù nhân Chiếu Ngục kêu oan thấu trời!

Gió lạnh nổi lên, Phong Đàn bất giác rùng mình.

Ý quỷ dị trong mắt Tiêu Ân Thời lặng đi, yết hầu khẽ cử động, nói:

“Phong Hữu Mệnh quả thực ở tầng thứ năm. Điều ngươi muốn biết đã biết rồi, tiếp theo phải thành thật trả lời câu hỏi của ta.”

Phong Đàn nói: “Xin đại nhân cứ hỏi.”

Tiêu Ân Thời ép ánh nhìn vào mắt thiếu niên: “Thứ nhất, ngươi làm sao biết Tố Bạch là người tộc Giao Tư? Tin tức này ngay cả Cẩm Y Vệ cũng chưa tra ra. Thứ hai, tiếp theo sẽ thẩm thế nào, cần bao lâu?”

Phong Đàn biết rõ với tính đa nghi nhạy bén của vị này, thế nào hắn cũng hỏi, liền đáp:

“Câu thứ nhất: các đồng liêu hay lui tới quan diêu đều biết thám tử Cẩm Y Vệ khó gặp địch thủ, nhưng có những chuyện lại không biết nhiều bằng các cô nương ở Hồng Tuý Các. Cùng các nàng mây mưa trò chuyện, hỏi thăm được chút tin tức kỳ quái cũng chẳng khó.”

Phong Đàn biết Tiêu Ân Thời xưa nay không lui tới chốn phong nguyệt nhưng hẳn là hắn cũng hiểu nơi tập trung tin tức lớn nhất Đế Kinh chính là đệ nhất lâu - Hồng Tuý Các. Cả thành đều biết trước kia nàng thường lui tới Hồng Tuý Các, nói vậy cũng hợp tình hợp lý.

“Còn câu thứ hai, thẩm vấn vốn là sở trường của đại nhân, chắc hẳn đại nhân đã có tính toán. Nay chúng ta chỉ có thể thuận dây mà lần. Tố Bạch chỉ khai ra hai từ then chốt, ép cung tiếp e là cũng không hỏi thêm được gì, điều này cho thấy khi chúng ta điều tra thì hắn cũng đang tranh thủ thời gian cho bản thân. Đại nhân yên tâm, vì để Uyển Nương được bình an ra ngục, ta nhất định không ngủ không nghỉ, thay đại nhân tra xét đến cùng.”

Sự âm u giữa mày mắt Tiêu Ân Thời dịu đi đôi chút, hắn cúi mắt nhìn gương mặt tái nhợt của Phong Đàn, cười như không cười:

“Phong Đàn à, ngươi hạ mình nhẫn nhịn, khổ tâm xoay sở chịu một thân đòn roi cũng chỉ để cứu mấy kỹ nữ bèo nước gặp nhau. Trong lòng ta có trúc hay không ngươi đều nhìn thấu. Trái tim này của ngươi, con người này của ngươi quả thực linh lung khéo léo.”

Phong Đàn mỉm cười: “Nếu đại nhân không tin, cứ việc đến lấy trái tim thất khiếu linh lung này của ta.”

Tiêu Ân Thời cũng cười, chỉ là trong mắt không nhìn ra chút ý cười nào:

“Ta thấy ngươi là tự dát vàng lên mặt mình.”

Xe của Tiêu Ân Thời đã chờ sẵn bên ngoài, hắn nhìn dáng vẻ suy yếu của Phong Đàn, nói:

“Lên đi, chẳng lẽ để ngươi ngất giữa đường sao.”

Tiêu Ân Thời bỗng “nổi lòng tốt” khiến Phong Đàn được sủng mà kinh, đáp: “Đa tạ ý tốt của đại nhân, chỉ là trong ngõ sâu còn có người nhà chờ đợi, xin không dám làm phiền.”

Tiêu Ân Thời nghe vậy khẽ nhướn mày. Giai nhân ư? Bị thương nặng thế này mà còn hẹn hò với nữ nhân? Hắn liếc Phong Đàn từ trên xuống dưới, trước khi rời đi buông một câu: “Phong đại nhân thật có nhã hứng.”

Phong Đàn nhìn theo bóng cỗ xe cao lớn khuất dần, trong mắt dâng lên vẻ nghi hoặc. Nhã hứng? Nhã hứng gì chứ?

***

Tác giả có lời muốn nói:

Đầu óc Tiêu đại nhân toàn là thứ dơ bẩn.