Tố Bạch đột ngột đẩy Phong Đàn ra, ngã ngồi xuống nền đất ẩm ướt vấy máu. Hắn ta run rẩy giơ tay chỉ vào nàng, môi run rẩy không phát ra tiếng.
Qua một lúc lâu, nỗi sợ hãi vẫn chưa lắng xuống , hắn ta lại trở về ngồi trước mặt Phong Đàn, viết:
[Ngươi là ai? Sao ngươi biết... Ta?]
Phong Đàn cất bí dược đi, giọng nói chậm rãi:
“Hộ tịch giả mà chủ tử phía sau ngươi làm cho ở đế kinh quả thực không tệ, nhưng không chịu nổi việc bị tra đến tận gốc. Huống chi da ngươi trắng khác thường, giọng nói đặc biệt vang danh đế kinh. Trên người còn có văn đồ hiện hình đặc trưng của tộc Giao Tư... Vì sao ngươi đến từ hải vực Lâm Chương mà lại làm việc cho người Đế Kinh?”
Tố Bạch im lặng không đáp. Phong Đàn chậm rãi cúi người áp sát hắn ta, nói:
“Hôm đó ngươi gϊếŧ hai vị quan triều đình, lúc thu dọn đã bị người ta nhìn thấy. Nay sự việc bại lộ, lại bị bắt, ngươi tự biết khó thoát khỏi cái chết nên mặc cho bị giày vò. Trong tay kẻ đó có thứ gì khiến ngươi thà chịu đòn ở đây cũng không chịu bán đứng? Công tử đây không tham tài, không cầu quyền, vậy thứ khiến ngươi bất chấp tính mạng để bảo vệ đến cùng...”
Hai người nhìn nhau một lúc, Phong Đàn nói tiếp:
“Là người đối với ngươi vô cùng quan trọng, đúng không? Gia quyến, hoặc tộc nhân?”
Nàng thấy trong mắt Tố Bạch lóe lên sự kinh hãi, liền chắc chắn:
“Xem ra ta đoán đúng. Tố Bạch công tử, ngươi có tình có nghĩa, nhưng ngươi chưa từng nghĩ đến việc chủ tử của ngươi vét sạch quốc khố sẽ gây ra uy hϊếp lớn thế nào cho lê dân thiên hạ. Đại Hoàng có hơn ba mươi dân tộc, lợi ích của một nhà một tộc các ngươi là lớn, vậy lợi ích của bách tính thiên hạ có thể bỏ mặc sao?”
Trên mặt Tố Bạch thoáng hiện đau đớn, nhưng hắn ta vẫn không chịu đặt bút.
Tiêu Ân Thời cúi mắt chờ một lát, rồi bước đến bên Phong Đàn, từ trên cao nhìn xuống Tố Bạch, nói:
“Tộc Giao Tư sao? Tộc Giao Tư muốn kéo toàn bộ bách tính Đại Hoàng chôn cùng thì cũng phải xem có đủ tư cách hay không. Hải vực Lâm Chương đại thắng, biên quân Đại Hoàng chưa rút, ngươi đoán xem, tiêu diệt một bộ tộc cần bao lâu?”
Tố Bạch dốc hết sức nghẹn ra một tiếng:
“Ưm!”
Luồng khí lạnh lẽo tột độ trùm xuống đỉnh đầu Phong Đàn, nàng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Ân Thời, vừa khéo chạm vào đôi mắt đen sâu u ám của hắn.
Người này hoặc là trầm mặc ít lời, hoặc là một khi mở miệng liền long trời lở đất, sát khí và huyết tinh thấm đẫm từng chữ, nuốt chửng lòng người. Cộng thêm hung danh lẫy lừng bên ngoài khiến kẻ khác không dám không tin.
Yết hầu Tố Bạch chậm rãi chuyển động, nước mắt tràn ra nơi khóe mắt. Tiến thoái lưỡng nan khiến hắn ta tuyệt vọng. Trong đám hổ lang này, bảo toàn tộc nhân trở thành tín niệm duy nhất của hắn ta. Hắn ta run rẩy cầm bút lên, viết xuống hai chữ:
[Tà Môn.]
“Tà Môn à?”
Trong lời nói của Vi Sinh Huyền mang ý cười, hắn bưng bát thuốc bước tới trước mặt Phong Đàn, nói:
“Xét hỏi nửa ngày chỉ moi ra được có hai chữ này, ta thấy Phong đại nhân mới thật sự là tà môn.”
Phong Đàn nhận lấy bát thuốc, dùng giọng điệu mềm mỏng nhất nói ra lời châm chọc cay nghiệt nhất: “Cũng vẫn hơn Vi Sinh đại nhân, ngàn cân mà bới chẳng ra nổi bốn lạng.”
Tố Bạch mặc kệ hai người đấu khẩu, chấm bút vào mực rồi lại viết:
[Đảo Ác Linh.]
Vi Sinh Huyền cầm mảnh giấy trên án lên, hỏi gắt: “Tà Môn? Đảo Ác Linh? Rốt cuộc là có ý gì? Ngươi nói cho rõ ràng!”
Viết xong, mồ hôi lạnh trên người Tố Bạch tuôn xuống từng đợt, hắn ta vứt bút, đau đớn co người lăn lộn trên đất, trong miệng phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào như thể bị tra tấn đến mức hàm răng vỡ vụn. Chỉ trong vài hơi thở hắn ta đã úp mặt xuống đất bất động.
Vi Sinh Huyền ngồi xổm xuống lật người hắn ta lại, chỉ thấy Tố Bạch thất khiếu rỉ máu, sắc mặt đỏ tím, hai tay nắm chặt trước ngực. Hắn kiểm tra hơi thở rồi ngẩng đầu nói với Tiêu Ân Thời:
“Còn sống.”
Sắc mặt Tiêu Ân Thời âm trầm u ám, nheo mắt quan sát một lúc rồi nói:
“Hắn còn chưa khai hết. Bất kể là cố kéo dài thời gian diễn trò hay trong người có thứ gì đó ngăn cản hắn khai báo, tóm lại hiện giờ hắn không được xảy ra chuyện. Mang xuống, trông giữ nghiêm ngặt.”
Vi Sinh Huyền cúi người lĩnh mệnh, rồi quay sang Phong Đàn nói: “Bản đại nhân đích thân sắc thuốc cho ngươi, sao mang tới rồi lại không uống? Sợ ta hạ độc à?”
“Cả đời Vi Sinh đại nhân hành hạ không biết bao nhiêu người, hạ quan được ngài đích thân sắc thuốc sao lại có lý không uống.”
Phong Đàn nâng bát thuốc, uống cạn một hơi rồi chắp tay cảm tạ: “Đa tạ Vi Sinh đại nhân.”
Vi Sinh Huyền nhếch mép: “Hừ, nghe chẳng giống lời hay.”