Lúc này Vi Sinh Huyền mới hiểu ra Phong Đàn đang châm chọc hắn. "Nho mốc - trong bụng toàn nước bẩn" hình dung này quả có phần đúng. Tính hắn quái gở, đáng giận thì chưa chắc đã giận, chỉ cong môi cười: “Răng miệng sắc bén, quả không hổ là ngôn quan Lục khoa.”
Phong Đàn nhìn Tố Bạch bị hành hạ đến thoi thóp trên giá hình, khỏi nghĩ cũng biết là bút tích của ai: “Không dám sánh với Vi Sinh đại nhân thẩm tra người đến sảng khoái.”
Tiêu Ân Thời bước tới trước Tố Bạch đã hôn mê từ lâu, nói: “Làm hắn tỉnh lại.”
Vi Sinh Huyền nhướn mày với Phong Đàn, ý rất rõ: mau động thủ.
Hiệu lực giảm đau của kim sang dược không lâu, chỗ thắt lưng Phong Đàn bắt đầu đau âm ỉ. Nàng nhìn Tố Bạch hôn mê, múc một gáo nước muối lạnh từ thùng bên cạnh, gắng sức hắt lên mặt hắn ta.
Mặt Tố Bạch không có vết thương nhưng lại bẩn thỉu, gáo nước ấy hắt xuống trái lại khiến gương mặt hắn ta sạch hơn chút.
Tố Bạch tỉnh lại, ánh mắt mơ hồ, khi nhìn rõ mấy người trước mặt thì răng run lên. Hắn ta đã mất lưỡi, chỉ có thể trợn to mắt đầy sợ hãi.
Vi Sinh Huyền cười lạnh: “Hắn không nói được, chỉ gật lắc đầu. Là thứ cứng đầu ngay cả Bắc Trấn Ty Phủ cũng không thẩm ra. Phong đại nhân có kế sách gì chăng?”
“Có.” Phong Đàn lấy từ trong ngực ra thảo dược Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ chuẩn bị: “Phiền Vi Sinh đại nhân giúp ta sắc một thang thuốc. Thuốc xong, thẩm vấn cũng ra kết quả.”
Vi Sinh Huyền nghiến răng: “Ngươi bảo ta sắc thuốc cho ngươi?”
Sắc mặt Phong Đàn lạnh như băng, ngón tay cầm thuốc không nhúc nhích, ý tứ rất rõ: không sắc thuốc thì không thẩm vấn.
Tiêu Ân Thời đã mất kiên nhẫn với cuộc đối đầu trong tối giữa họ, giọng trầm lạnh: “Lý do.”
“Bồ Tát được cung phụng nếu không muốn hạ phàm nói chuyện thì thường là vì không muốn thấy kẻ đáng ghét.” Phong Đàn khẽ cười, nụ cười thoáng qua: “Vi Sinh đại nhân đâu có dễ khiến người ta ưa thích.”
Vi Sinh Huyền hàm ý đe dọa: “Phong Đàn, tốt nhất là ngươi thẩm vấn ra được.”
Vi Sinh Huyền rời đi, mật thất ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh. Phong Đàn bước tới trước Tố Bạch, nói: “Tố Bạch công tử, ta muốn cùng ngươi làm một cuộc giao dịch.”
Tố Bạch cúi đầu không đáp lời. Phong Đàn vốn đã đoán được hắn ta sẽ như vậy bèn tháo xiềng xích cho hắn ta, trải tờ giấy Tuyên Thành ra bàn, chậm rãi nói:
“Nội Thừa Vận Khố bị đánh cắp, công tử chịu đủ cực hình mà vẫn không khai, chẳng lẽ là sợ sau khi khai ra sẽ bị Bắc Trấn Ty Phủ gϊếŧ người diệt khẩu?”
Tố Bạch viết: [Trong Chiếu Ngục, chuyện quá cầu rút ván vốn chẳng hiếm. Ta không tin bất cứ ai... Hơn nữa, dẫu có giữ lại một mạng thì ta cũng không khai. Đại nhân có thủ đoạn gì thì cứ việc thi triển.]
Hắn ta sợ đau nhưng lại chịu đựng được đau, như vậy ắt có thứ còn khiến hắn ta kinh sợ hoặc quý trọng hơn nỗi đau thể xác.
Phong Đàn im lặng một lúc rồi cất tiếng:
“Ta không dùng hình với ngươi.”
Lời vừa dứt, một giọt nước từ mái vòm rơi xuống phát ra tiếng “tách” khẽ vang, trong mật thất thoáng lặng đi. Khi Phong Đàn nói xong câu ấy Tiêu Ân Thời liếc mắt nhìn sang, ánh nến mờ chiếu qua đôi mắt trong veo của Phong Đàn, chiếu qua sống mũi cao thẳng, rồi dừng lại ở đôi môi tái nhợt. Dáng vẻ bệnh nhược vô lực nhưng chính vì gương mặt ấy mà linh khí bừng sáng, khiến người ta không hiểu sao lại liên tưởng đến những từ ngữ như thần tính, Phật tính, những điều khiến lòng người tĩnh lại.
Thiếu niên tựa như hóa thân từ ánh trăng, chịu hết khổ sở mà ánh bạc vẫn sáng rực, đứng đơn độc trên đỉnh núi cao cúi mắt nhìn xuống khe vực trần gian. Rõ ràng là dáng vẻ thanh lãnh, cô ngạo, vậy mà trong đầu Tiêu Ân Thời chậm rãi lướt qua hai chữ - Diễm quỷ.
Hai chữ ấy vốn chẳng hề thích hợp với Phong Đàn, Tiêu Ân Thời cũng không dám tin rằng mình lại một lần nữa động tâm. Hắn thu hồi ánh nhìn mang tính xâm lấn, cúi mắt suy tính. Không làm khó Tố Bạch sao? Không dùng hình với Tố Bạch, vậy rốt cuộc Phong Đàn định làm thế nào?
Phong Đàn nhìn thẳng vào đáy mắt Tố Bạch, ngón tay chậm rãi nắm lấy cổ tay hắn ta, kéo tay áo hắn ta lên lộ ra cánh tay gầy gò trơ xương. Nàng lấy bí dược giấu trong tay áo, xoa ra rồi rắc lên cánh tay Tố Bạch. Theo từng hạt thuốc rơi xuống, trên làn da tái nhợt ấy dần hiện lên những đường vân lưới xanh xám.
Phong Đàn nói: “Quả nhiên là người của tộc Giao Tư.”