Chương 30

Bên ngoài Ngọ Môn có hai cỗ xe ngựa đỗ sẵn, Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ đã chờ từ lâu. Thấy Phong Đàn bị thương thảm hại như vậy, giữa mày ông cuộn lên sát khí, muốn bế nàng lên xe lại sợ chạm vào vết thương, tức giận nói:

“Không ở Đế Kinh! Về ngay!”

Phong Đàn biết ông đang tức đến mất bình tĩnh, nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi được rồi, chỉ là vết thương ngoài da, không sao đâu.”

Nàng vịn cánh tay Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ để mượn lực, chậm rãi đi tới cỗ xe sơn son then thẫm còn lại, hỏi người đánh xe:

“Hôm nay Tiêu đại nhân muốn ta thẩm vấn Tố Bạch sao?”

Xa phu vẫn ít lời như cũ, chắp tay hành lễ:

“Đúng vậy. Phong đại nhân mời lên xe.”

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ bỗng siết chặt cánh tay nàng: “Không đi. Dưỡng thương quan trọng.”

Phong Đàn lắc đầu, kiên quyết nói: “Mạnh thúc, các cô nương trong các nuôi ta ăn học, nay đại nạn đến nơi mà bỏ mặc họ tuyệt không phải việc của bậc quân tử nên làm.”

Ngoài ra còn một lý do khác, tiên sinh đang bị giam trong Chiếu Ngục, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ, nếu mai này đến lúc bất đắc dĩ...

Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ trầm mặc giây lát. Ông hiểu rõ tính tình bướng bỉnh của Phong Đàn, một khi đã quyết thì mười con trâu cũng kéo không lại. Ông chậm rãi buông tay nàng ra, lấy ra kim sang dược và gói dược thảo đã chuẩn bị sẵn, nói:

“Cầm lấy. Ta đợi con về.”

Hôm nay trên xe không có Tiêu Ân Thời, trên án nhỏ đặt một bàn cờ vây chưa đánh xong. Phong Đàn lên xe, khép cửa lại, động tác vô tình kéo đến vết thương khiến nàng khẽ hít một tiếng. Nàng nén đau cởi đai áo, mở nút gỗ trên hũ thuốc, xoay người rắc bột thuốc lên phần eo bụng.

Cảm giác nóng rát dần dịu xuống, Phong Đàn thở dài một hơi, trong lòng thầm khen tay nghề chế thuốc của Mạnh Hà Nạp Bố Nhĩ. Đúng lúc ấy thân xe rung nhẹ, hũ kim sang dược tuột khỏi tay nàng lăn tròn về phía cửa xe. Phong Đàn vội buộc lại đai áo, vươn tay chạm vào hũ thuốc.

Trời đã gần sang canh, ánh chiều tà chiếu vào trong xe khiến đồ vật bên trong sáng rõ mà nặng nề. Chiếc hũ thuốc bằng gốm màu đồng cổ rơi trên tấm thảm lông mỏng, lúc này nàng mới nhận ra dưới thảm dường như có vật cứng.

Phong Đàn vén tấm thảm lên, nhặt quân cờ rơi bên dưới, ánh mắt lại dừng trên thế cờ dang dở trên án. Nàng do dự chốc lát rồi đặt quân cờ xuống đúng vị trí đã nhìn trúng.

Xa phu đúng lúc ghìm cương dừng xe, trầm giọng nói: “Phong đại nhân, đến rồi.”

Phong Đàn chậm rãi bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn tấm biển nghiêm trang lạnh lẽo cao ba thước phía trên: Bắc Trấn Ty Phủ.

Đế Kinh có ba đại lao: Hình bộ, Đông Xưởng và Bắc Trấn Ty Phủ. Hình bộ thẩm án dân gian như đốt gϊếŧ cướp bóc, gian da^ʍ; Đông Xưởng quản tội của hoạn quan và người trong cung; còn những kẻ do Cẩm Y Vệ bắt giữ đều là trọng phạm mưu nghịch hoặc quan viên xúc phạm thiên tử, sau khi bị bắt sẽ bị giam thẩm tại Bắc Trấn Ty Phủ, nơi này còn gọi là “Chiếu Ngục”.

Đông Xưởng và Chiếu Ngục trong ngoài tương thông, trực tiếp thuộc quyền của Hoàng đế. Quan lại trong kinh nhắc tới hai nơi này đều như nói đến mãnh hổ, tránh còn không kịp, chỉ sợ một ngày nào đó tự mình rơi vào lao ngục.

Phong Đàn từng chứng kiến “Ngục Phù Đồ” của Hình bộ, giờ đứng trước Bắc Trấn Ty Phủ - Nơi dùng hình còn tàn khốc hơn cả Ngục Phù Đồ, vậy mà nàng lại không hề khϊếp sợ, nén cơn đau trên thân thể, từng bước chậm rãi đi vào.

Nếu Ngục Phù Đồ mô phỏng hình dáng tháp Phù Đồ, thì Chiếu Ngục Đại Hoàng mô phỏng bố cục mười tám tầng địa ngục: từ nơi ánh sáng tràn đầy từng bước xoáy sâu xuống lòng đất tối tăm, càng đi xuống càng u ám nặng nề. Quân sĩ mặc giáp canh phòng ngày càng nghiêm ngặt, ánh lửa mờ ảo từ đuốc chiếu rọi khiến nơi này quỷ khí âm u, lạnh lẽo rợn người.

Phong Đàn vừa đi vừa ghi nhớ địa hình. Mỗi tầng Chiếu Ngục đều có trạm gác dày đặc, Cẩm Y Vệ cầm đao đứng nghiêm; song sắt phòng giam hai bên hành lang rèn bằng tinh thiết, ba mặt còn lại xây bằng đá kim cương, vây kín như thùng sắt. Cách hai trượng lại có một ngọn phong đăng, ánh lửa leo lét, bóng tối chập chờn; người sống phải câm miệng, ở trong đó chẳng khác nào xuống địa ngục.

Xuống đến tầng thứ ba, Cẩm Y Vệ dẫn đường lấy ra một chiếc trùm đầu đen nói với Phong Đàn: “Đi tiếp là nội ngục Chiếu Ngục, thuộc tuyệt mật, xin đại nhân chịu thiệt đội vào.”

Phong Đàn nhận lấy đội lên, tầm nhìn tối sầm. Nàng thở dài trong lòng, tiên sinh hẳn là bị giam từ tầng ba trở xuống, tiếc rằng phòng bị nghiêm ngặt, nàng không còn cơ hội ghi nhớ địa hình.

Đi thêm một lúc, cửa sắt nặng nề ầm ầm mở ra. Cẩm Y Vệ bên cạnh tháo trùm đầu, nói: “Mời đại nhân vào.”

Phong Đàn không biết đây là tầng mấy. Mùi mốc và mùi máu tanh giảm đi nhiều. Phóng mắt nhìn quanh mật thất, bốn trụ rồng quấn dựng giữa trời đất, cách vách đồng sắt một thước ở nơi sâu nhất là giàn hình, Tố Bạch bị còng khóa trên đó, mấy ngày tra tấn khiến hắn ta tiều tụy rã rời, vết thương chằng chịt.

Cửa mật thất lại vang lên. Phong Đàn quay đầu, thấy Tiêu Ân Thời và Vi Sinh Huyền sải bước vào; hai người này hẳn vừa hạ trực, quan phục còn chưa thay. Tiêu Ân Thời mặc cẩm bào đỏ thêu kim vân long tôn lên vẻ như ngọc, tuấn mỹ vô song.

Vi Sinh Huyền vẫn là bộ phi ngư phục phóng túng, đeo tú xuân đao. Hắn nhìn Phong Đàn áo dính máu, sắc mặt yếu ớt mà cười: “Chậc chậc chậc, hôm nay sao Phong đại nhân lại thê thảm thế này?”

Hắn rõ là biết thừa lệnh hành hình do hoàng đế ban, người thi hành là Cẩm Y Vệ; Vi Sinh Huyền là Tổng chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ nên không thể không biết.

Phong Đàn liếc hắn một cái, bình thản nói: “Vi Sinh đại nhân có biết mình giống cái gì không?”

Vi Sinh Huyền hứng thú: “Giống gì?”

Phong Đàn ánh mắt thuần thiện: “Nho mốc.”

Hứng thú của Vi Sinh Huyền càng tăng: “Ý gì?”

Phong Đàn không đáp. Vi Sinh Huyền quay sang hỏi Tiêu Ân Thời: “Tên tiểu quan ngài gọi đến này có ý gì?”

Sắc lạnh nơi mày mắt Tiêu Ân Thời không đổi, ánh nhìn thờ ơ lướt qua Phong Đàn, không rõ là nói ai: “Trong bụng toàn nước bẩn.”

***

Tác giả có lời muốn nói:

Chơi chữ: Nho mốc - Trong bụng toàn nước bẩn, ha ha.

Chú giải:

(1) Nho mốc - Trong bụng toàn nước bẩn: dùng để miêu tả một người có tâm địa không tốt, trong lòng đầy những chủ ý xấu hoặc ác ý. Giống như quả nho đã bị mốc, bề ngoài có thể không nhìn ra nhưng bên trong đã hỏng nát. Cụm “trong bụng toàn nước bẩn” diễn đạt một cách hình tượng phẩm chất xấu xa ẩn bên trong của người đó.