Thịnh Hồng Hải theo hầu Sùng Minh Đế từ thuở tiềm long, nhìn ra hoàng đế lại nhớ tới Hiếu Hiền Hoàng hậu, liền dừng tay nghiên mực, nhận lấy mật thư do thái giám cầm bút Tưởng Lập Lập dâng lên, nói:
“Bệ hạ, Vi Sinh Huyền đại nhân - Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ có mật thư trình lên, còn chưa thỉnh ngài xem qua.”
Nghe vậy, Sùng Minh Đế lập tức đặt bút ngự xuống, mở thư xem xong liền cười lớn:
“Hay, hay, hay lắm! Đám thám tử Cẩm Y Vệ ăn không ngồi rồi bao nhiêu năm cuối cùng cũng có được chút manh mối rồi!”
Sùng Minh Đế xưa nay vui buồn chưa từng lộ ra mặt, Cung Dật Bân chưa từng thấy long nhan lại hân hoan đến vậy, bèn hỏi:
“Không biết là có chuyện gì khiến bệ hạ vui mừng đến vậy?”
“Là Vĩnh Lạc công chúa của trẫm.” Sùng Minh Đế đặt bức mật thư xuống, từ bảo tọa Minh Đường chắp tay bước xuống đẩy cửa điện nhìn về phía dãy núi cao vυ"t tận mây xa xa, nói: “Tám năm rồi, cuối cùng Cẩm Y Vệ cũng lần ra được tung tích của nó.”
Cung Dật Bân hỏi: “Hiện nay công chúa đang ở nơi nào?”
Sùng Minh Đế trông về dãy núi tuyết mênh mang, gió bấc lạnh lẽo cuốn vào vạt áo ông, toát ra vài phần tiên phong đạo cốt:
“Ở vùng Lĩnh Nam cách kinh thành nghìn dặm.”
“Chúc mừng bệ hạ!” Cung Dật Bân chỉ biết rằng đích nữ duy nhất của hoàng đế từ nhỏ đã được đưa ra khỏi cung, suốt tám năm qua mọi ân sủng đều dồn cả cho nhị công chúa Phượng Đãi Tỷ. Hiện nay nhị công chúa đã đến tuổi cập kê mà vẫn chưa được ban phong hiệu, ông là Lễ bộ Thượng thư liền thuận theo ý vua mà thưa:
“Vĩnh Lạc công chúa từ khi chào đời đã được bệ hạ đích thân ban phong hiệu, năm nay có nên ban phong hiệu cho nhị công chúa điện hạ chăng?”
Nụ cười trên mặt Sùng Minh Đế chợt thu lại, chỉ thản nhiên đáp một tiếng: “Không cần.”
Cung Dật Bân biết mình nịnh sai chỗ, ho khẽ một tiếng rồi nói tiếp:
“Sứ thần Hoa quốc sắp sửa vào kinh, Lễ bộ sẽ giao cho Hồng Lư Tự đứng ra sắp xếp chu toàn, quyết không để tổn hại thể diện của Trung Nguyên đệ nhất đại quốc ta.”
Sùng Minh Đế nói: “Triệu khanh đến cũng chính vì việc này. Vụ án mạng quan viên ở kinh thành còn chưa kết, hung thủ vẫn chưa tìm ra, ngoài lễ nghi tiếp đãi ra còn phải tăng cường phòng bị, tuyệt đối không để sứ đoàn xảy ra chuyện trên đất Đại Hoàng.”
“Thần đã rõ.”
Cung Dật Bân lui xuống, Sùng Minh Đế lại hỏi Thịnh Hồng Hải:
“Chuyện quốc khố bị trộm Tiêu Ân Thời điều tra đến đâu rồi?”
Việc này là cơ mật tuyệt đối của Đại Hoàng, trong triều chỉ có Tả đô Ngự sử Tiêu Ân Thời, Nội các thủ phụ kiêm Lại bộ Thượng thư Trịnh Quan Hạc cùng Chưởng ấn thái giám Ty Lễ Giám Thịnh Hồng Hải là những trọng thần đứng nơi trung tâm quyền lực mới biết. Thịnh Hồng Hải đáp:
“Tâu bệ hạ, bên Tổng hiến đã có thêm manh mối mới. Hắn đã bắt được danh linh số một kinh thành là Tố Bạch, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ tìm ra tung tích 5000 vạn lượng bạc bị đánh cắp.”
Trịnh Quan Hạc nói: “Quả thật nghĩ mãi không thông. 5000 vạn lượng bạc, một con số khổng lồ như vậy làm sao có thể bốc hơi trong một sớm một chiều? Rốt cuộc là cao nhân phương nào đứng sau thao túng?”
Giữa mày mắt Sùng Minh Đế tích tụ u ám, giọng lạnh lẽo nói:
“Cao nhân ư? Phạm phải đại tội ngập trời như thế, trẫm nhất định khiến hắn biến thành người chết! Các khanh, thám tử Cẩm Y Vệ báo lại, đêm qua Phong Thái sư đã đến Vĩnh Lạc Tự? Theo ý Nguyên phụ, vụ quốc khố bị trộm có liên quan đến Thái sư hay không?”
Trịnh Quan Hạc biết bệ hạ đa nghi, nhưng không ngờ lại nghi ngờ đến cả đế sư. Ông từng là môn sinh của Phong Hành Đạo, hiểu rõ nhân phẩm của tiên sinh, vừa là tiên sinh vừa là bạn, nên dứt khoát nói:
“Bệ hạ quá lo. Phong Thái sư đức cao vọng trọng, không có lý do gì làm việc ấy. Ám sát trọng thần trong triều không mang lại cho ông ấy bất kỳ lợi ích nào.”
“Lời không thể nói chắc.” Ánh mắt Sùng Minh Đế sắc bén, giọng nghiêm lạnh: “Năm xưa ai có thể ngờ đích trưởng nữ của ông ta là Phong Hữu Mệnh lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy!”
Trịnh Quan Hạc dõng dạc đáp: “Thái sư một lòng vì nước, tuyệt đối không làm việc ấy!”
Sùng Minh Đế nhìn ông một cái, trầm ngâm chốc lát rồi nói:
“Thôi được, đã có Nguyên phụ bảo đảm, trẫm tin Thái sư trong sạch.”
Trịnh Quan Hạc nói: “Bệ hạ minh xét.”
“Được rồi, lời xã giao không nói nhiều nữa, trẫm còn một việc muốn hỏi.” Ánh mắt Sùng Minh Đế trở lại trên người Trịnh Quan Hạc: “Khi Hình bộ Thượng thư Cao Duật điều tra vụ án này, bên Hình khoa có giám sát chặt chẽ không? Sáng nay Cao Duật đã dâng một đạo tấu, hặc tội một người tên là...”
Sùng Minh Đế nhất thời không nhớ ra tên, Thịnh Hồng Hải liền tiếp lời:
“Phong Đàn. Bệ hạ quý nhân đa vong sự, vị Hình khoa Đô cấp sự trung này chính là người do bệ hạ đề bạt, từng phá vụ án Truất Long.”
“Trẫm nhớ ra rồi, trên phương diện phá án hắn quả có chút bản lĩnh.” Sùng Minh Đế hỏi: “Hắn đã chọc giận Cao Duật ở điểm nào?”
Trịnh Quan Hạc đáp: “Tối qua Phong Đàn đã tát Cao Duật một bạt tai, lại ngăn không cho Cao Duật mang Lâm Vãn Chu đi.”
Sùng Minh Đế khép mắt, thở dài một hơi, cười nói:
“Cũng là kẻ nóng nảy. Hắn là ngôn quan Lục khoa, chức trách là đàn hặc bá quan, ha, hiện giờ lại trở thành người đầu tiên từ xưa đến nay bị dâng sớ tố tội ngược lại.”
Trịnh Quan Hạc hỏi: “Bệ hạ có muốn gặp hắn không?”
“Tư lịch còn quá non, không gặp.” Sùng Minh Đế khoát tay, nhấp một ngụm trà nóng do Thịnh Hồng Hải dâng lên, nói: “Còn việc vượt lễ đánh thượng quan, đình trượng hai mươi, phạt bổng ba tháng để răn đe làm gương.”
***
Tác giả có lời muốn nói:
Hoàng đế già này rồi sẽ có ngày hối hận thôi.