Chương 24

Người đời thường nói lang quân phong thái tuyệt luân*, mà chốn kinh thành lại có “nhị tuyệt” gặp nhau như chạm hai đầu đông - xuân. Nhất tuyệt là Tiêu Ân Thời, dung mạo tựa thần linh giáng thế, khí chất lạnh lẽo như ngày giá rét. Nhị tuyệt là Trịnh Thanh Nho, thuần tịnh như bạch hạc, gặp vào liền thấy xuân hòa cảnh đẹp.

Trịnh Thanh Nho giữ chức tòng tứ phẩm, là nhị giáp tiến sĩ năm Sùng Minh thứ sáu. Tại điện thí Sùng Minh Đế đối hắn vô cùng ưu ái, phái hắn đến Đại Lý Tự nhậm chức. Học vấn không kém phụ thân, phẩm hạnh lại càng thanh cao, là nam nhân trong mộng của biết bao tiểu thư kinh thành.

Trịnh Thanh Nho dìu Phong Thái sư bước đến. Lâm Vãn Chu từ sau lưng Phong Đàn thò đầu ra, chạy vài bước lao vào lòng Phong Thái sư, khóc gọi: “Ngoại công!”

Đôi mắt Phong Thái sư đã mù, bàn tay dò tìm đặt lêи đỉиɦ đầu nàng ấy: “Vãn Chu không sợ.”

Phong Đàn nắm tay nàng ấy nói “Không sợ”, Phong Thái sư xoa mái đầu nàng ấy cũng nói “Không sợ”, Lâm Vãn Chu hít mũi khẽ đáp: “Con không sợ.”

Cao Duật nheo mắt. Phong Hành Đạo dù là tam triều nguyên lão thì đã sao? Nữ nhi ông phạm tội đại nghịch bất đạo, từ ngày ông tự xin rời triều ấy thì vị thế đã giảm sút. Còn Trịnh Thanh Nho dìu ông đến đây tuy có chức vị thấp nhưng tổ phụ của hắn - Trịnh Quan Hạc lại là trụ cột trọng thần của Đại Hoàng, đảm nhiệm chức Nội các Thủ phụ kiêm Lại bộ Thượng Thư. Cháu dựa bóng ông, không thể không kiêng dè hắn.

Đôi mắt không tiêu điểm của Phong Thái sư “nhìn” về phía Cao Duật, hứng trọn một luồng khí lạnh, cơn ho kéo đến dữ dội hơn: “Cao đại nhân... Khụ khụ... Vãn Chu vô tội... Vạn lần không được dùng hình thẩm tra...”

Cao Duật nói: “Thái sư cả đời trong sạch như tuyết, đích nữ vào ngục, nay ngoại tôn nữ lại vào ngục... Ôi đúng là đáng thương. Nhưng Lâm Vãn Chu đã làm kỹ nữ ở Hồng Tuý Các bao năm, vào Ngục Phù Đồ một chuyến cũng chẳng phải hoen ố gì? Dù gì cũng chẳng còn trong sạch.”

Phong Thái sư nghe vậy ho càng dữ dội hơn, Trịnh Thanh Nho giận dữ quát: “Cao đại nhân, sao ngài dám vô lễ với Thái sư!”

“Ôi chao, Thái sư giữ gìn thân thể, đừng giận ta!” Cao Duật tỏ vẻ xin lỗi, song tay lại ra hiệu bắt người: “Nhưng luật Đại Hoàng không thể dung tha, cũng chẳng trọng tình riêng. Đem Lâm Vãn Chu đi!”

Chốn quan trường ai chẳng biết Cao Duật thích giày vò mỹ nhân. Lâm Vãn Chu không quyền không thế, lại đẹp nhất Kinh thành, bị ông ta bắt đi thì việc phải chịu một trận da thịt là lẽ khó tránh. Phong Thái sư sau biến cố của hai nữ nhi vào năm Sùng Minh thứ hai đã tự dặn mình “biết điều không thể xoay chuyển thì thuận theo số mệnh”, nào ngờ nay lại thêm một lần nếm nỗi đau không quyền lực, không khả năng bảo hộ con cháu.

Trịnh Thanh Nho bước lên che trước Lâm Vãn Chu, lạnh giọng: “Nếu Cao đại nhân nhất quyết làm trái pháp, đợi hồ sơ chuyển đến Đại Lý Tự, ta sẽ là người đầu tiên không phê chuẩn!”

Cao Duật nói: “Trịnh đại nhân là quân tử. Khí độ quân tử tích lũy qua nhiều năm nhưng hủy đi thì chỉ cần qua một lời nói. Trịnh gia gia giáo nghiêm minh, nếu Nguyên phụ đại nhân biết tôn tử vì một kỹ nữ mà cản trở Hình bộ làm việc thì không biết Trịnh đại nhân có bị gia tộc trách phạt không? Còn đồng liêu trong triều nếu biết tôn tử của Nguyên phụ đại nhân như vậy, không biết sau lưng sẽ khinh bạc ngài ấy thế nào nhỉ?”

Tay của Trịnh Thanh Nho siết chặt. Lâm Vãn Chu kéo tay áo hắn, nói với hắn và Phong Thái sư: “Trịnh nhị ca, đừng để vì muội mà khiến ngoại công khó xử. Mau đưa ngoại công về đi, người lớn tuổi rồi, bệnh ho cũng nhiều năm chưa khỏi, không chịu nổi gió lạnh.”

Nàng ấy nói xong lại hạ giọng xuống: “Trịnh nhị ca, huynh đã làm rất tốt rồi, Vĩnh Lạc sẽ không trách huynh.”

Phượng Khuynh Hoàng thân là công chúa tôn quý nhất Đại Hoàng, Sùng Minh Đế thương yêu nàng hết mực. Thuở nhỏ công chúa ham học, Sùng Minh Đế liền mời danh sư, tuyển bạn đọc trong sáu bộ cửu khanh. Con cháu quan viên đồng trang lứa được chọn lọc phải đạt yêu cầu mới được nhập cung làm bạn đọc của công chúa. Thuở niên thiếu, tính tình Trịnh Thanh Nho khiêm tĩnh thanh nhã, Vĩnh Lạc công chúa giữa bao người chỉ nhìn một lần liền chọn hắn làm bạn đọc. Từ đó đồng hành suốt năm năm, mãi đến khi công chúa bị bí mật đưa ra khỏi cung.

Trịnh Thanh Nho năm nay đã bước vào tuổi nhược quán* nhưng chưa từng bàn chuyện hôn phối, bởi hắn tin rằng công chúa nhất định sẽ trở về.

Tiên sinh là người thân thiết nhất của Vĩnh Lạc, mà Vĩnh Lạc cũng coi nữ nhi của tiên sinh như muội muội ruột. Nếu hôm nay hắn không bảo vệ được Lâm Vãn Chu thì hắn thật sự không còn mặt mũi nào gặp lại Vĩnh Lạc.

Trịnh Thanh Nho bị kẹt trong thế cục khó bề thoát thân. Trong đêm tối bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, một bóng dáng áo đỏ lướt qua, móng trước của tuấn mã bay cao, thiếu nữ trên lưng ngựa gọn gàng nhấc khuỷu tay kéo chặt cương dừng ngựa ngay giữa Trịnh Thanh Nho và Cao Duật.

Thiếu nữ sảng khoái bật cười, từ trên lưng ngựa nhìn xuống mọi người dưới chân nói:

“Trịnh Thanh Nho à, ngươi làm quân tử, lấy dáng quân tử đối phó với thói tiểu nhân nên đương nhiên sẽ bị người ta chọc đến mức không nói nên lời!”

Trịnh Thanh Nho cười đáp: “Ngư Nhữ Hỉ, ngươi đã hồi kinh rồi!”

Ngư Nhữ Hỉ nói: “Đúng vậy, đánh trận xong thì phải về kinh bẩm báo. Lại vừa khéo gặp cảnh náo nhiệt ở Vĩnh Lạc Tự, ta mà không tới góp vui thì chẳng phải thất lễ lắm sao?”

Trịnh Thanh Nho hiểu rõ Ngư Nhữ Hỉ cũng vì chuyện của Lâm Vãn Chu mà đến. Nàng ấy là tri kỷ của Vĩnh Lạc, thân là nữ nhi của Chiêu Vũ Đại tướng quân, từ nhỏ đã luyện võ, tính tình phóng khoáng, cũng từng là một trong những người bầu bạn bên cạnh Vĩnh Lạc. Ba người họ đều thụ giáo từ tiên sinh, cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Từ sau khi Vĩnh Lạc mất tung tích nàng ấy không còn ở trong cung mà theo phụ thân chinh chiến bên ngoài. Muội muội của Vĩnh Lạc gặp biến, dĩ nhiên nàng ấy sẽ lập tức trở về.

***

Chú giải:

(1) Phong thái tuyệt luân: khí độ vượt xa người thường.

(2) Tuổi nhược quán: nam tử 20 tuổi.