Chương 23

Tiêu Ân Thời đúng là cáo già tu luyện nghìn năm, đầu óc tính toán hơn tám trăm vòng, keo kiệt đến mức không chịu ăn lỗ nửa điểm, chuyện gì cũng phải cố làm ra vẻ cao thâm khó đoán!

Phong Đàn nuốt xuống cơn tức, đang định mở miệng thì Tiêu Ân Thời từ điện bước ra. Cao Duật vội vàng tiến lên hành lễ, giọng đầy nịnh hót:

“Tiêu đại nhân, không biết vị hoa khôi kia có hợp ý đại nhân không? Ôi, ta đây lại có được một đầu mối quan trọng nên phải thẩm vấn Lâm cô nương mấy ngày... Đại nhân xem có thể nể mặt một chút không?”

Quan phẩm của Thượng thư Lục bộ và Ngự sử Đô Sát Viện đều là nhị phẩm, nhưng ai trong triều chẳng biết bệ hạ xem trọng Tiêu Ân Thời. Cao Duật lớn hơn hắn hơn ba chục tuổi, vốn là hạng người nhìn mặt mà nói lời, trước mặt Tiêu Ân Thời như vậy cũng chẳng lạ gì.

Trước khi Tiêu Ân Thời mở miệng, Phong Đàn vội nói: “Đại nhân, ngài đã hứa để hạ quan đưa Lâm Vãn Chu đi.”

Tiêu Ân Thời nghe rõ nhưng chẳng buồn nhìn nàng, sải chân bước qua, hờ hững nói:

“Lâm Vãn Chu không liên quan tới ta. Cửa Phật thanh tịnh, Cao đại nhân và Phong đại nhân mời sang chỗ khác thương nghị.”

Lời hắn nằm đúng trong dự liệu của Phong Đàn. Người này là cao thủ đánh cờ, thủ đoạn sắc bén, tính tình lạnh lùng tàn bạo. Những gì không thuộc về hắn, hắn đều không thèm dính vào.

Phong Đàn đứng yên bất động. Một mình nàng đối mặt với đám người của Cao Duật, lý do của Cao Duật lại đường đường chính chính, chỉ cần bước ra khỏi Vĩnh Lạc Tự thì Lâm Vãn Chu nhất định sẽ rơi vào tay ông ta chịu cực hình.

Gió lạnh thổi qua, nước tuyết từ mái hiên rơi xuống mặt nàng, tê cóng đến tận mắt. Nàng chắp tay:

“Cao đại nhân muốn hỏi gì, Vãn Chu đã nói hết cho hạ quan, đại nhân bắt ta đi cũng được.”

Bóng lưng Tiêu Ân Thời khựng lại. Hắn quay đầu, ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn Phong Đàn.

Phong Đàn cúi đầu khom người: “Tiêu đại nhân cứ yên tâm, hạ quan biết chừng mực.”

Một câu hai ý.

Một: nàng sẽ không để lộ điều gì mà Cao Duật không nên biết.

Hai: nàng không cản trở công vụ, bắt nàng hay bắt Vãn Chu về thì vụ án đều như nhau.

Như vậy Lâm Vãn Chu không bị nhục hình, mà Phong Đàn là quan, lại không phạm lỗi, Cao Duật tự nhiên không thể tra tấn nàng.

Cao Duật thoáng sửng sốt rồi bật cười khanh khách. Ông ta bước tới, bàn tay khô như gọng sắt vỗ lên vai Phong Đàn:

“Phong đại nhân muốn bản quan công chính? Hôm nay bản quan chính là công!”

Ông ta ghé lại gần tai nàng, giọng thấp và ghê tởm như hơi thở của rắn độc:

“Muốn ta vì ngươi mà thiên vị? Được thôi... Đêm nay đừng tới phòng trực của Hình khoa nữa, tới giường ta cho ta hưởng dụng.”

Phong Đàn bị làm nhục, máu nóng bị ép xuống nay lại dồn lên phá tan mọi lý trí. Nàng lặng lẽ vung tay.

“Bốp!”

Tiêu Ân Thời dừng bước, quay người nhìn thiếu niên kiêu ngạo đứng trong nền tuyết sáng lạnh.

Chức lớn đè người, lúc tranh luận với hắn thiếu niên ấy chưa từng vượt lễ, hoặc đúng hơn là không dám vượt lễ. Dẫu trong lòng bất mãn đến đâu nhưng lời lẽ vẫn cung kính, lúc cần thì cúi đầu. Còn Cao Duật mê nam sắc, ánh mắt ông ta nhìn Phong Đàn chưa bao giờ thuần khiết, hẳn là đã nói ra lời gì chạm đến giới hạn của thiếu niên.

Phong Đàn đứng thẳng lưng, trong mắt mang vài phần cương trực:

“Phận làm thần, không ngoài hai đường ‘tuần lại’ và ‘thanh lưu’. Làm quan có công nhưng phẩm hạnh sứt mẻ gọi là tuần lại; chính trực ngay thẳng nhưng khó xoay chuyển gọi là thanh lưu. Còn ngài, Cao đại nhân... Không giữ được đạo nghĩa thường của kẻ sĩ, dùng nhục hình trái pháp để luyện thành địa ngục trong ngục thất...”

Phong Đàn hơi dừng lại, rồi từng chữ một bật ra:

“Là một tên quan thối nát.”

Không khí căng như dây đàn, Vi Sinh Huyền lại bật cười thành tiếng.

Cao Duật bị tát đến sắc mặt dữ tợn, nghe thêm câu này thì ngực phập phồng, giận đến run rẩy nhưng vẫn cố nén lại, cười gằn:

“Khám tra trừ gian vốn là bổn phận của Hình bộ. Phong đại nhân hết lần này đến lần khác cản trở, trung hay gian còn chẳng rõ ràng!”

Ý trả thù nổi lên, ông ta không buồn dây dưa với Phong Đàn thêm nửa câu, quát lớn với đám binh phủ sau lưng:

“Người đâu! Trực tiếp bắt Lâm Vãn Chu cho ta!”

Phong Đàn vẫn đứng trước Lâm Vãn Chu không nhúc nhích, giữa gió lạnh mà giữ một cành hoa, cái dũng đơn độc khiến đám binh phủ cầm đao cũng khựng lại.

Cao Duật nheo mắt, lại quát: “Ngẩn ra làm gì? Hử? Một chức thất phẩm mà cũng dám chống lại ta? Mau đem Lâm Vãn Chu tới đây!”

Đám binh sĩ khựng chân nghe lệnh, lập tức bước nhanh muốn bắt người.

Đúng lúc ấy, từ cổng viện vang lên một giọng già nua:

“Cao đại nhân, chậm đã!”

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Người chống gậy bước vào mang phong thái của bậc Tam triều nguyên lão, Nhị triều đế sư - Phong Hành Đạo. Tuổi ông đã gần thất tuần*, sau khi trưởng nữ Phong Hữu Mệnh bị giam vào ngục, thứ nữ Phong Tang Nhung lấy thân báo đáp mà tự thiêu, ông liền cáo quan về ở ẩn. Hai năm sau lại đôi mắt mù lòa, suốt nhiều năm chỉ thu mình nơi góc nhỏ Kinh thành, hôm nay giữa đêm tuyết sâu mà vẫn xuất hiện chỉ vì ngoại tôn nữ của ông - Lâm Vãn Chu.

Bên cạnh Phong Thái sư là một nam tử áo xanh dìu đỡ. Khi hai người đến gần mọi người mới nhìn rõ dung mạo của vị áo xanh ấy.

Dung nhan như ngọc, phong tư như lan, áo xanh đơn sơ mà khí độ phong nhã thoát tục. Hông đeo một miếng bích ngọc, dáng điệu thanh nhã như tùng như trúc, thành cao khó ai sánh bằng.

Chính là tôn tử của đương kim Thủ phụ Trịnh Quan Hạc - Đại Lý Tự Thiếu khanh Trịnh Thanh Nho.

***

Chú giải:

(1) Gần thất tuần: gần bảy mươi.