Chương 22

Nghe vậy, Vi Sinh Huyền rút ngay tú xuân đao đâm thẳng về phía Phong Đàn, quát lên đầy giận dữ:

“Ngươi là thứ gì mà dám trực tiếp gọi tục danh của đại nhân!”

Vi Sinh Huyền thân là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ nên võ nghệ tất nhiên đứng đầu, Phong Đàn hoàn toàn tránh không kịp.

Chỉ trong chớp mắt, Tiêu Ân Thời vươn tay kéo eo nàng lệch khỏi mũi đao, ôm theo nàng xoay hai vòng trong điện rồi mới chậm rãi đứng vững.

Sống lưng người trong lòng mảnh mai, thân xương lại mềm đến khó tin, vòng eo bị siết đến nhỏ gọn chỉ một cánh tay đã ôm trọn. Tiêu Ân Thời từ nhỏ như con chó hoang gặm xác mà lớn lên, chưa từng ôm qua vật gì còn sống mà mềm mại như thế. Chóp mũi hắn thoáng ngửi thấy hương thơm thanh sạch trên người thiếu niên, môi lạnh chạm vào làn da trắng mềm nơi cổ, trong lòng dâng lên một cơn xúc động muốn cắn nát khối bạch ngọc ấy.

Trong thứ du͙© vọиɠ thấm tận xương này, hắn chấp tướng khởi tâm*, nhiễm sắc.

Hắn ý thức được trong thân thể mình đang dấy lên một thứ giống như du͙© vọиɠ.

Hắn từng thấy vô số thân thể trần trụi trong ngục: đẹp hay xấu cũng chỉ là bộ xương bọc da, lột lớp vỏ ra thì ai cũng như ai, chẳng qua là thịt xương máu đỏ. Nam hay nữ trong mắt hắn đều là một đống đa thịt đang chảy máu.

Vì thế hắn vốn chẳng nhiễm bụi trần.

Ấy vậy mà khoảnh khắc này, Phật, máu, thịt, du͙© vọиɠ xoay cuộn trong Chuyển Luân điện. Đây không phải Phật điện mà là lò lửa thiêu hắn, thiêu đến mức toàn bộ điên cuồng trong mắt hắn phơi trần.

Hắn muốn xé nát mỹ nhân đang sống động trong lòng mình, muốn nhìn đôi mắt luôn đối chọi với hắn kia đỏ lên, ướt xuống, muốn...

Vệt đen đặc trong đáy mắt Tiêu Ân Thời càng đặc lại. Khi ánh nhìn lướt đến yết hầu nhô lên của Phong Đàn, ánh mắt lập tức lạnh băng.

Khởi dục vì sắc mà lại là vì nam sắc.

Hắn vậy mà lại từ một người nam nhân mà cảm nhận được xúc động tìиɧ ɖu͙© của bản thân?

Phong Đàn từ hỗn loạn giật mình tỉnh lại, ngẩng đầu lên chạm phải gương mặt âm trầm của Tiêu Ân Thời, hơi mất tự nhiên khẽ ho:

“Đa tạ đại nhân ra tay cứu giúp. Nhưng vừa rồi đại nhân nói có ý gì?”

Tiêu Ân Thời không muốn nói thêm với nàng, lời lẽ ngắn gọn: “Uyển Nương giả chết khép án, dẫn rắn ra khỏi hang.”

Phong Đàn thu lại trái tim vừa treo lên, liếc xéo Vi Sinh Huyền một cái rồi đi đến trước mật thất nơi giam giữ Lâm Vãn Chu, dựa theo trí nhớ lần tìm cơ quan mở cửa.

Lâm Vãn Chu vừa bước ra đã trông thấy cảnh máu thịt vung vãi khắp Chuyển Luân điện, sợ đến thét lên một tiếng, kêu xong mới biết thất lễ, vội đưa tay bịt miệng.

Phong Đàn dùng cánh tay chưa bị thương nhẹ nhàng vỗ lưng nàng ấy, giọng khàn khàn nhưng ôn hòa dỗ dành:

“Được rồi được rồi, Vãn Chu đừng sợ. Theo ta trở về đi.”

Lâm Vãn Chu nhìn cánh tay Phong Đàn còn đang rỉ máu, lại nhìn ngón tay nàng đang đưa về phía mình, đôi mắt khẽ đỏ lên, hơi nước lan đầy, rồi đặt nhẹ tay mình lên tay Phong Đàn.

Thiếu nữ mười bốn tuổi khi gỡ bỏ oán hận liền thanh sạch như cành phù dung. Hai người tay chạm tay, mắt trong mắt, mọi xúc cảm đều nén lại trong đáy mắt.

Tiêu Ân Thời nhìn đôi bàn tay đang nắm lấy nhau kia, bỗng thấy du͙© vọиɠ vừa nãy của mình quả thật nực cười.

Du͙© vọиɠ của hắn bị người nọ tùy ý khơi lên, còn chưa tan đi thì người ấy đã thong dong dắt tay nữ nhân mình quý thương rời khỏi.

Tiêu Ân Thời thu mình khỏi cơn sóng sắc dục, đem Phong Đàn gạt vào một phạm trù không nên, và không thể chạm vào nữa.

...

Ngoài Chuyển Luân điện trời vừa ngưng mưa tuyết, sân viện không lớn đã bị giày xéo thành bùn lầy. Cẩm Y Vệ chia hai người một tổ, kẻ đẩy người kéo, dùng xe gỗ chuyển hết xác đám thích khách ra ngoài. Ở phía bắc của sân, Hình bộ Thượng thư Cao Duật dẫn theo quân phòng phủ xếp thành trận vuông, từng bó đuốc trong tay họ rực sáng chiếu rọi cả sân sáng như ban ngày.

Cao Duật thấy Phong Đàn dắt Lâm Vãn Chu bước ra từ trong điện liền nheo mắt cười:

“Phong đại nhân sao biết bản quan tới bắt Lâm Vãn Chu? Là đặc biệt mang người ra đây giao cho bản quan chăng?”

Ông ta đảo mắt liếc Lâm Vãn Chu một cái rồi mới thong thả đưa ánh nhìn trở về phía Phong Đàn.

Ngón tay Lâm Vãn Chu siết lấy tay Phong Đàn, ánh mắt trốn tránh lộ vẻ hoảng sợ.

Phong Đàn tiến lên nửa bước che Lâm Vãn Chu ở phía sau mình, chắp tay hỏi: “Cao đại nhân định làm gì?”

Cao Duật vuốt chòm râu đã bạc phếch, đôi mắt đυ.c ngầu nhìn nàng không che giấu tia da^ʍ tà như con sói đói đang chảy nước miếng:

“Có nhân chứng nói rằng đêm ấy thấy Lâm Vãn Chu xuất hiện trên lầu nơi quan viên tửu sắc bị gϊếŧ. Tin quan trọng như vậy bản quan sao có thể bỏ qua?”

Tin Lâm Vãn Chu từng lên tầng ấy Cẩm Y Vệ đã biết trước một ngày. Rõ ràng, Bắc Trấn Ty Phủ nhanh hơn Hình bộ một bước. Mà lý do Cao Duật đưa ra cũng đường hoàng, Phong Đàn không thể dùng luật triều đình để cản lại. Nàng rốt cuộc cũng hiểu thêm một tầng ý tứ trong câu nói của Tiêu Ân Thời: “Trong vòng mười hai canh giờ có mang được người đi hay không còn xem bản lĩnh của ngươi.”

Cao Duật tiện tay bẻ liễu, không ngờ lại chạm đúng điểm then chốt khiến Tiêu Ân Thời khỏi phải tự mình ra mặt bắt người. Hắn đã lấy được tin cần thiết từ miệng Lâm Vãn Chu. Còn Hình bộ vì chậm một bước nên tất nhiên sẽ thẩm vấn sau. Hắn đáp ứng Phong Đàn thả người nhưng không hề định can thiệp việc Hình bộ bắt giữ Lâm Vãn Chu.

***

Chú giải:

(1) Chấp tướng khởi tâm: tâm bị mắc vào sắc tướng, nhìn mà sinh tâm, động niệm, tâm không còn thanh tịnh.