- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhất Niệm Quy Y
- Chương 21
Nhất Niệm Quy Y
Chương 21
Tiêu Ân Thời nói: “Hôm đó Hình bộ đến Hồng Tuý Các lục soát, ngoài bắt Uyển Nương có liên quan trực tiếp thì họ còn nghe từ các khách nhân hôm đó nói rằng chỉ có Lâm Vãn Chu lên tầng nơi Uyển Nương tiếp khách.”
“Vậy sao đại nhân lại tra tấn Tố Bạch?”
“Lâm Vãn Chu nói hôm đó nàng ta thấy Tố Bạch trong các. Tố Bạch cũng nhìn thấy nàng ta. Để đề phòng, Tố Bạch... Hay nói đúng hơn là chủ tử của hắn muốn gϊếŧ Lâm Vãn Chu diệt khẩu.”
Phong Đàn bừng tỉnh, thì ra là vậy.
Nội Thừa vận khố mất trộm, chuyện này không thể không dính dáng tới Hộ bộ Thị lang; mà Hộ bộ Thị lang lại chết kỳ lạ trong Hồng Tuý Các. Hoàng đế gây áp lực lên Hình bộ nhưng lại không hề nói Thừa vận khố bị trộm, chỉ khiến Hình bộ lầm tưởng là trọng thần bị sát hại nên Hình bộ mới bắt đầu từ Hồng Tuý Các rồi tra tấn Uyển Nương để hỏi cung.
Còn Tiêu Ân Thời giữ vai trò gì trong đó?
Hệ thống tư pháp Đại Hoàng phân cấp nghiêm ngặt: hoặc chủ xét thành án, hoặc chủ xét oan sai. Quyền thần không được dùng ân oán làm lẽ vào ra, thiên tử không được lấy vui giận làm nhẹ nặng.
Hình bộ quản bốn việc: hình danh, đồ lệ, câu phục và giam giữ; Đô Sát Viện phụ trách giám sát bách quan, biện minh oan khuất; Đại Lý Tự phụ trách khâu thẩm tra cuối cùng.
Trong chức trách của Đô Sát Viện không có mục “xét án”, nhưng Tiêu Ân Thời lại bỏ qua nhiều việc của Đô Sát Viện để tham gia phá án trước khi Hình bộ kết án ắt là có ý chỉ của hoàng đế.
Tiêu Ân Thời xuất thân từ Cẩm Y Vệ, thủ đoạn truy xét không ai sánh được. Nhưng vì sao Hoàng đế không dùng Cẩm Y Vệ mà lại dùng một người đã rời chức Chỉ huy sứ như hắn?
Tranh chấp đảng phái. Nhất định vẫn là tranh chấp đảng phái.
Thế lực của Sở vương và Cảnh vương tranh đoạt ngày càng gay gắt. Trong Cửu khanh, sáu bộ trừ Lại bộ đều chia làm hai phe. Chuyện cơ mật như thế không thể dùng người của lục bộ. Còn hiện tại Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ là Vi Sinh Huyền xuất thân Vi Sinh gia danh môn thế gia, thế lực không thể coi thường. Quốc khố bị trộm liên quan vận mệnh Đại Hoàng, dù Bắc Trấn Ty Phủ là vuốt nhọn của Hoàng đế thì cũng không dám tùy tiện dùng.
Nhưng Tiêu Ân Thời thì khác: hắn là quyền thần, cũng là cô thần, cái “cô” này mới quan trọng.
Trung thần dễ tìm, cô thần lại vô cùng hiếm. Tiêu Ân Thời xuất thân trong sạch, sau lưng không gia tộc, tác phong trầm ổn sâu sắc. Hắn là thanh đao sắc nhất trong tay Hoàng đế, để hắn điều động Hình bộ và Bắc Trấn Ty Phủ là hợp lý nhất.
Phong Đàn đã thông suốt toàn bộ sự tình, liền hỏi Tiêu Ân Thời: “Đại nhân muốn ta làm gì để đổi lại Uyển Nương?”
Tiêu Ân Thời không biết lại lấy đâu ra một cây hỏa chiết khác, đốt lên, thần sắc hờ hững: “Thẩm vấn Tố Bạch, tìm ra tung tích của bạc.”
Phong Đàn nhìn hắn rất nghiêm túc: “Đại nhân, ngài còn nhớ rằng hôm qua ngài đã làm gì không?”
Lưỡi của Tố Bạch bị hắn cắt rồi, người ta lấy gì mà trả lời?
Khóe môi Tiêu Ân Thời khẽ cong lên, hàm ý nửa cười nửa không: “Đó là việc của ngươi.”
Phong Đàn: “...”
Giao dịch kết thúc, Phong Đàn dứt khoát ấn xuống cơ quan mật thất, cửa đá lại ầm ầm mở ra.
Trong Chuyển Luân điện, tượng Phật, màn lụa, xà kèo, lư hương bị đánh nghiêng ngả vì trận kịch đấu; bình hoa trang trí vỡ nát khắp nền. Nhóm cấm quân đầu tiên tiến vào điện đều bị thương, có kẻ hít độc phấn mà thổ huyết chết ngay, có kẻ còn đang co giật trên đất, cầu xin Cẩm Y Vệ đến thu dọn chiến trường hãy cho họ một nhát giải thoát.
Khắp đại điện vương vãi tay đứt chân rời, hơn chục xác thích khách áo đen nằm ngổn ngang. Mặt nạ phòng độc của chúng chẳng biết bị chính chúng hay là Cẩm Y Vệ giật rơi, toàn bộ gương mặt trần trụi phơi ra dưới đất lạnh.
Điều kỳ lạ là dung mạo của bọn chúng hoàn toàn không giống người Trung Nguyên.
Tượng Phật Như Lai mang vẻ từ bi, dưới chân người lại là chúng sinh máu chảy thành vũng, thịt nát xương tan vương vãi khắp điện. Người và pháp đối nghịch, Tịnh thổ Tây Thiên bị ô uế, sinh linh chịu họa trầm luân.
Tiêu Ân Thời thong thả bước ra khỏi mật thất, thu trọn cảnh tượng hỗn loạn trong điện vào mắt, thần sắc vẫn lạnh nhạt không dấy lên gợn sóng.
Vi Sinh Huyền bước nhanh tới bẩm báo: “Khởi bẩm đại nhân, thích khách trong điện đã thanh trừ sạch.”
“Có giữ được sống không?”
“Có một tên.” Vi Sinh Huyền khẽ nghiêng người, lập tức có hai cẩm y vệ kéo tới một kẻ đã bị trói chặt và bịt miệng. “Người dị tộc, rất có khả năng đến từ hải vực Lâm Chương. Hắn không nói được tiếng Trung Nguyên. Sau khi bị bắt sống trước là muốn hít độc phấn tự tận, sau lại định cắn lưỡi tự sát, nhưng thuộc hạ đã nhổ lưỡi hắn rồi.”
Phong Đàn: “...”
Hai người này quả nhiên không hổ là từng xuất thân từ cùng một nha môn, phong cách làm việc đều tàn độc như nhau.
Vi Sinh Huyền liếc nhìn Phong Đàn, sắc mặt u ám như muốn nói lại thôi: “Còn một việc, xin đại nhân cho lui tả hữu.”
Tiêu Ân Thời nói: “Không cần, cứ nói.”
Vi Sinh Huyền nói: “Tố Bạch chịu cực hình trong Chiếu Ngục vẫn không chịu hé nửa lời.”
“Trong dự liệu.” Tiêu Ân Thời đứng trước tượng Phật, hai tay chắp sau lưng: “Chuyện ấy sẽ có người xử lý. Ta còn việc khác giao cho ngươi.”
Vi Sinh Huyền đưa ánh mắt sắc lạnh đảo qua Phong Đàn một lượt rồi lạnh nhạt hỏi: “Đại nhân cần ta làm gì?”
Tiêu Ân Thời đứng dưới chân thần phật Như Lai, toàn thân phủ trong ánh Phật nhưng lời thốt ra lại sắc như đao: “Gϊếŧ người.”
Vi Sinh Huyền hỏi: “Đại nhân muốn gϊếŧ ai?”
“Hồng Tuý Các, Uyển Nương.”
“Tiêu Ân Thời!” Phong Đàn trực tiếp gọi thẳng tên hắn, giận dữ quát: “Sao ngài có thể trở mặt nuốt lời?”
***
Tác giả có lời muốn nói:
Quốc gia đặt ra Tam pháp ty chuyên quản hình ngục, hoặc thẩm xét thành án, hoặc chủ sửa oan trái. Quyền thần không được lấy ân oán làm chuẩn mực, thiên tử không được lấy vui giận mà định nhẹ nặng - Lưu Tế, Minh triều
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nhất Niệm Quy Y
- Chương 21