Chương 20

Lòng người trong tay Tiêu Ân Thời như đóa hoa trong suốt. Chỉ cần hắn cúi mắt nhìn một cái, tâm tư đối phương liền lọt hết vào trong dự liệu. Nếu đoá hoa đó làm trái ý hắn, hắn chỉ cần khép bàn tay lại, nhẹ nhàng nghiền một cái bông hoa ấy liền tan thành bụi.

Nói chuyện với người nguy hiểm như vậy chính là thử thách trí não. Chỉ sai một bước liền rơi xuống vực sâu.

Phong Đàn đáp: “Có. Nhi tử của Binh bộ Thượng thư Cốc Tuấn Vĩ và Hộ bộ Thị lang Chư Hữu Thanh chết vì hít phải độc phấn ngay trên giường của Uyển Nương. Vậy nếu bên ngoài đại điện cũng có độc phấn thì có thể trả lại sự trong sạch cho nàng ấy chăng? Vụ án này rối ren khó dò, nhưng có thể khẳng định một điều: Lâm Vãn Chu và Uyển Nương đều liên quan đến cùng một vụ án. Lâm Vãn Chu vừa dẫn ra thích khách, nay đã hết tác dụng nên đại nhân mới chịu cho ta mang người đi. Vậy nếu Uyển Nương vô tội thì đại nhân có thể... Cho ta đến Hình bộ đưa nàng ấy ra không?”

Tiêu Ân Thời đáp: “Hình bộ quản luật hình trong thiên hạ, Đô Sát Viện giám sát, Đại Lý Tự thẩm chính. Tam pháp ty mỗi bên giữ một chức trách, không được tham dự vào việc của nhau. Phong đại nhân là Cấp sự trung Hình khoa, lẽ ra phải hiểu rõ rằng bản quan không có quyền can thiệp vào việc thẩm vấn của Hình bộ.”

Quả nhiên là hắn không chịu giúp. Nếu hắn đồng ý thì trái lại Phong Đàn phải hoài nghi rằng vị “chân thần” trước mắt không phải Diêm La sống mà là Bồ Tát sống.

Phong Đàn thở nhẹ, nói: “Ta phá được án Truất Long...”

Tiêu Ân Thời quay người nhìn nàng chờ nàng nói tiếp.

Phong Đàn hít sâu một hơi, chậm rãi kể lại: “Kiến Yển thuộc Châu Phủ là gốc rễ Nho gia, từ xưa văn vận hưng thịnh, khoa danh đời đời nối tiếp đều vì long mạch nằm ngay nơi đó. Long mạch Kiến Yển tiến thẳng ít vòng, gắn liền với văn khí Nho gia. Nhưng từ năm Sùng Minh nguyên niên Kiến Yển trong hai kỳ khoa cử liên tiếp thất bại thảm hại, triều đình nhiều lần phái tam pháp ty đến điều tra nhưng không tìm ra nguyên nhân.”

“Bởi lẽ chức vị bản địa được truyền nối qua nhiều đời, quen thuộc mọi đường ngang ngõ tắt. Còn quan lưu bên ngoài tới nhìn vào như ếch ngồi đáy giếng khó mà tra ra. Đến khi Thanh Lại Ty phái ta đến dò xét mới tra ra được nguyên do. Hóa ra quan lại cấu kết với đám dân không hộ tịch, bí mật đào hang khoét rỗng long mạch để vơ vét tư lợi.”

Nàng bước đến từ ánh sáng, trong mắt mang theo ánh tinh tú, lời lẽ sắc bén: “Ý ta là ta là người có ích. Về chuyện điều tra thì ta càng có sở trường. Quy củ là quy củ, nhưng mưu lược con người nằm trên quy củ. Đại nhân thả Uyển Nương, ta sẽ vì đại nhân mà phá án.”

Phong Đàn nói câu nào cũng như châu ngọc rơi xuống đáy nước. Nàng hiểu chỉ có lợi ích cốt lõi mới lay động được Tiêu Ân Thời. Hắn thử nàng suốt từ đầu đến cuối chẳng qua cũng vì muốn xem nàng có giá trị hay không.

Đáy mắt Tiêu Ân Thời trầm xuống. Ánh lửa nhảy trên gương mặt thanh nhuận của thiếu niên. Hắn nhìn thấy vết thương bị lưỡi đao sắc lẹm sượt qua má nàng đã khô thành một đường nhạt, lại chợt nhớ tới dáng vẻ vết thương lúc mới ban đầu, tựa như loé lên một vệt hồng như mây chiều trên ánh trăng trắng muốt.

[Không sợ sao?]

[Sợ.]

[Sợ như vậy mà vẫn cứu?]

[Đại nhân không hiểu đâu. Luôn có người... Dù tan xương nát thịt thì vẫn muốn cứu bằng được người họ phải bảo vệ.]

Sự táo bạo rực rỡ của thiếu niên khi ấy đổ ập vào mắt hắn, đẹp như ánh lửa trong thoáng chốc, nó rơi vào lòng, lâu ngày nhớ lại vẫn khiến tim rung động.

Tiêu Ân Thời nhìn nàng giây lát, bỗng bật cười nhận xét: “Gan cũng to. Nhưng lấy mưu lược thế này chỉ để đổi một kỹ nữ vẫn chưa đủ khiến ta tin.”

“Dĩ nhiên không phải chỉ vì Uyển Nương.” Phong Đàn ứng biến, nói dối càng lúc càng trôi chảy: “Người ta thường nói ‘phú quý trong hiểm mà cầu’. Năm xưa Đại nhân tự thỉnh đi Tây Bắc dò xét thế lực Đại Lương, lập công thăng làm Tam phẩm Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ khiến ta kính phục vô cùng. Dù ai cũng nói ‘chung quy mấy kẻ được hươu*’, nhưng đã có cơ hội thế này, hạ quan dĩ nhiên phải liều lớn một phen. Nếu có thể đỡ mấy chục năm cần cù tích góp chức lộ, ở tuổi như đại nhân mà đã đứng ở vị trí tôn quý, đời này của ta cũng xem như đắc ý rồi.”

Từ xưa công danh thuộc về lứa trẻ, dã tâm lộ rõ trong lời nói của Phong Đàn. Tiêu Ân Thời đổi giọng, hỏi: “Phong đại nhân đầu óc tuyệt đỉnh linh hoạt, có biết bản quan rốt cuộc đang tra gì không?”

Phong Đàn lắc đầu: “Đại án cơ mật, đại nhân che giấu kín kẽ, hạ quan khó lòng suy đoán.”

Tiêu Ân Thời nói: “Nội Thừa Vận Khố do Hộ bộ quản lý bị trộm. Vải lụa, vàng bạc, châu báu tích lũy mấy trăm năm của Đại Hoàng trong khố đều mất sạch. Trong triều ngoài triều dùng bạc như nước, quân nhu lại càng tốn kém. Tài khố đứt thì vận nước đứt. Nếu không tìm về trong vài tháng, Đại Hoàng ắt lâm nguy.”

Trọng án được hắn nói nhẹ hẫng như gió thoảng khiến lòng Phong Đàn kinh hoảng nhảy dựng. Ngọn lửa trong tay nàng lại tắt đúng lúc, bóng tối trong mật thất lại lần nữa nuốt sạch mọi ánh sáng.

Phong Đàn trầm ngâm giây lát rồi nói:

“Nội Thừa Vận Khố do Hộ bộ quản lý, thủ tục ra vào vô cùng nghiêm ngặt, xung quanh lại dày đặc lính canh. Những thứ khác còn dễ nói, duy chỉ phù hiệu Khưu Long được chia làm hai nửa: một nửa do Tư Lễ Giám giữ, nửa còn lại nằm trong tay Hộ bộ Thị lang; hợp làm một thì mới có thể bước vào được khố. Sau khi vụ việc xảy ra, Hộ bộ Thị lang Chư Hữu Thanh chết đột tử vì hít độc phấn khi mua vui, chết không đối chứng. Không ai biết kẻ nào đã đánh cắp tài vật trong khố. Đại nhân, còn một điều hạ quan chưa rõ: chuyện này rốt cuộc có liên quan gì đến Lâm Vãn Chu?”

***

Chú giải:

(1) ”Được hươu” lấy từ điển cố “giấc mơ đuổi hươu” trong Liệt tử của Chu Mục Vương.

Hán việt:

“Tất cánh kỷ nhân chân đắc lộc, bất tri chung nhật mộng vi ngư.”

Tạm dịch:

“Chung quy mấy kẻ được hươu, chẳng biết suốt ngày mơ làm cá.”

“Hươu” đồng âm với “lộc” (福禄) - tượng trưng công danh lợi lộc. Nhưng có mấy người đời này thực sự “được hươu”? Mấy người thật sự đạt được điều mình mong?