Chương 2

Tuổi tác Chân Vĩnh Minh đã cao, đi hết mười ba tầng cầu thang cũng đã thở dốc, mồ hôi lấm tấm ướt trán. Đứng trước cánh cửa sắt của tầng mười ba, ông quay lại nói với Phong Đàn:

“Đây hẳn là lần đầu tiên Phong đại nhân đến Ngục Phù Đồ. Lát nữa e rằng nhìn thấy cảnh tra tấn sẽ cảm thấy khó chịu, có cần lão phu vào trước dọn dẹp một chút chăng?”

Phong Đàn khẽ lắc đầu: “Đa tạ Chân đại nhân quan tâm, nhưng hạ quan không sao. Phiền ngài mở cửa là được.”

Chân Vĩnh Minh bất giác nhìn Phong Đàn thêm một lượt, xem ra thiếu niên này không chỉ có dung mạo thoát tục mà tính tình cũng thật trầm ổn.

Khi cánh cửa sắt nặng nề được đẩy ra, mùi máu tanh nồng lập tức xộc vào mặt, hòa cùng tiếng rêи ɾỉ yếu ớt vang lên từ nơi sâu trong ngục.

Cảnh tượng đập vào mắt khiến đồng tử Phong Đàn co rút. Nàng hiểu rõ Hình bộ là nơi quản lý hình luật trong thiên hạ, song nếu chưa có chứng cứ xác thực, sao có thể dùng loại cực hình tàn nhẫn này lên một người chưa rõ tội?

Người bị treo ngược trong ngục không một mảnh vải che thân, toàn thân loang lổ vết roi máu me, da thịt trên mặt và thân thể đều bị đánh đến mức bong tróc, lở loét. Hai tay và xương bả vai đều bị đóng xuyên bằng đinh sắt, từng giọt máu chảy tí tách rơi xuống nhỏ lên mũi giày của nàng ấy, rồi dần dần tụ lại thành vũng.

Đáng sợ hơn chính là đầu ngực của nàng ấy đã bị người ta cắt bỏ!

Có lẽ vì sợ nàng ấy bị đánh đến chết, trên chiếc bàn nhỏ trong ngục còn đặt sẵn một bát canh sâm còn nóng để duy trì hơi thở, không cho người chết quá sớm.

Rõ ràng mới nửa tháng trước... Thời điểm khi nàng gặp người ấy, nàng ấy vẫn còn là một thiếu nữ tươi tắn rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Trong ngục giam âm u, tiếng nổ lách tách của ngọn nến dường như gõ mạnh vào tâm trí của Phong Đàn. Nàng khẽ rũ mắt che đi cảm xúc đột nhiên cuộn trào, đến khi ngẩng đầu lên lại, mọi xúc cảm trong ánh mắt đã sóng yên biển lặng. Giọng nói cũng trở nên bình thản vô cùng:

“Chân đại nhân, Điều thứ nhất trong phần Quy định chung của [Đại Hoàng Hình Điển] có ghi chép rằng: Nếu không có chứng cứ xác thực, tuyệt đối không được thi hành cực hình đối với phạm nhân.”

“Chỉ là một kỹ nữ mà thôi.” Chân Vĩnh Minh phẩy tay, ra hiệu cho cai ngục bên cạnh lui xuống, rồi nói:

“Phong đại nhân, nửa tháng trước, nhi tử của Binh bộ Thượng thư Cốc Tuấn Vĩ và Hộ bộ Thị lang Chư Hữu Thanh cùng chết bất thường trên giường của nàng ta. Một người là công tử quý tộc, một người là đại thần tam phẩm lại cùng nhau lui tới thanh lâu rồi chết trong tay kỹ nữ khiến bệ hạ nổi giận, triều đình rúng động, dân chúng xôn xao! Mà nàng ta một mực cắn chặt miệng đến chết cũng không nhận do mình gây nên, vậy nên Cao đại nhân chỉ còn cách dùng hình bức cung, như vậy thì mới có thể điều tra tiếp.”