Chương 19

Lời này của Phong Đàn đúng sai lẫn lộn. Thuở bé nàng đúng là từng sống trong phủ Phong Thái sư, mỗi ngày cũng đều kề cận Lâm Vãn Chu. Dù chỉ là biểu tỷ muội nhưng vì chuyện của tiên sinh nên Phong Đàn sớm đã coi nàng ấy như muội muội ruột thịt.

Hơn nữa khi còn nhỏ, Lâm Vãn Chu trắng trẻo đáng yêu, bám nàng không rời. Mỗi lần Phong Đàn phải trở về cung, nàng ấy đều níu áo nàng khóc nức nở. Khi ấy Phong Thái sư chỉ đứng bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ cười đến nheo mắt, còn hái nhánh liễu đưa cho Lâm Vãn Chu, bảo: “Bẻ một nhành đưa cho tỷ tỷ, chẳng mấy chốc tỷ tỷ sẽ rời cung gặp con.”

Tiêu Ân Thời nói: “Lén lút làm chuyện xấu, bịa chuyện gạt người. Ta không tin trên đời lại có trùng hợp đến vậy.”

Phong Đàn đáp: “Thế sự kỳ diệu, duyên phận khéo léo. Đại nhân không tin thì cứ việc đi điều tra xem lời ta có thật hay không.”

Dù sao trong một sớm một chiều cũng chẳng tra được gì. Người cũ của Phong phủ đã sớm giải tán, muốn tìm lại ít nhất cũng phải tốn cả năm rưỡi.

Thấy hắn không tiếp lời, Phong Đàn biết phen giao đấu này mình đã chiếm thế thượng phong, liền dựa lưng vào tường chậm rãi ngồi xuống.

Không khí giằng co tựa kiếm rời khỏi vỏ nay mới dịu phần nào. Cơn đau nhức chậm chạp tràn lên óc, Phong Đàn chau mày cắn mảnh vải xé từ áo, rồi mạnh tay rút mũi tên đang cắm sâu trong cánh tay.

Đau đến mức trời đất xoay chuyển, nàng kìm không nổi bật ra một tiếng rên trầm thấp. May nhờ có mảnh vải ngậm trong miệng nên chất giọng mềm mại của nữ tử mới không để lộ nửa phần.

Tiêu Ân Thời châm một cây hỏa chiết chẳng biết lấy từ đâu ra. Trong ánh sáng mờ nhạt, hắn thấy mồ hôi lạnh phủ kín trán nàng, sắc môi trắng bệch, nàng đang nghiêm túc dùng mảnh vải rách quấn chặt vết thương đang rỉ máu.

Hắn hơi nhướng mày, có phần bất ngờ.

Đám quyền quý trong đế kinh đều dưỡng kiêu dưỡng quý, da tróc chút đã phải điều dưỡng lâu ngày. Không ngờ tên nhóc này chịu đau giỏi đến vậy.

Phong Đàn băng xong vết thương thì đứng dậy, quan sát mật thất chật hẹp, gõ nhẹ từng chỗ để thăm dò tường vách.

Ánh sáng quá mờ, chỉ cần nàng đứng xa Tiêu Ân Thời một chút là chẳng còn thấy gì, đành quay lại cạnh hắn, nhìn hắn nói: “Đại nhân, có thể cho hạ quan mượn hỏa chiết một chút không?”

Tiêu Ân Thời đứng tựa tường, dáng vẻ tùy ý. Hắn lật hỏa tập trong tay: “Cẩm Y Vệ sẽ xử lý đám thích khách trong điện, dọn hết độc phấn chắc không quá năm canh giờ. Ngươi gấp cái gì?”

Phong Đàn đáp: “Ước hẹn mười hai canh giờ, hạ quan không dám quên.”

“Phong Đàn.”

“Đã xem trọng Lâm Vãn Chu đến thế...” Tiêu Ân Thời đưa hỏa chiết tới gần, khóe môi cong lên ý cười nhạt nhẽo: “Cớ sao còn dây dưa với Uyển Nương?”

Lại nữa, lại nữa rồi. Tim Phong Đàn nảy lên một cái, hụt đến mấy nhịp. Tiêu Ân Thời tin tức linh thông lại đa nghi nhạy bén, nàng tin chắc chỉ cần nói sai nửa câu hắn sẽ lập tức đào hố chôn sống nàng ngay tại đây.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở lẫn vào nhau. Trong bóng tối, nàng thấy rõ đường nét sắc lạnh trên mặt hắn, rồi lại liếc xuống yết hầu nổi bật của hắn. Phong Đàn cong mắt cười:

“Đại nhân, chúng ta đều là nam nhân, lòng dạ hạ quan nghĩ thế nào đại nhân lẽ nào không rõ? Ta ái mộ Lâm Vãn Chu là một chuyện, thích Uyển Nương lại là chuyện khác. Nam nhân mà, dù thân hay tâm chuyện nào cũng không thể bạc đãi chính mình, phải không?”

“Gương mặt thì lạnh lùng tuấn tú thế này...” Tiêu Ân Thời đưa ngón trỏ điểm thẳng lên ngực nàng, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt nàng: “Cái tâm lại phong nguyệt thật đấy.”

Không lệch một ly, ngón tay của hắn điểm đúng ngay chỗ nàng quấn băng ngực. Mặt nàng đỏ trắng xen nhau, lập tức lùi một bước, chắp tay thi lễ: “Đại nhân quá khen.”

Tiêu Ân Thời ném hỏa chiết vào ngực nàng, nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm một lời.

Phong Đàn cầm hỏa tập gõ khắp mật thất, chẳng bao lâu sau đã tìm được cơ quan mở lối ra. Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị ấn xuống phiến đá, ngón tay nàng đột ngột khựng lại.

Tiêu Ân Thời đã nhắc đến Uyển Nương, vậy trước khi rời khỏi đây, nàng có thể thử giúp Uyển Nương tìm đường sống.

Hoàng đế gây áp lực, Hình bộ vì nóng lòng tìm ra hung thủ vụ án nên đã dùng cực hình với Uyển Nương. Nàng ấy trong sạch vô tội mà lại phải chịu khổ một cách oan uổng như vậy, giờ còn bị nhốt trong tay Cao Duật, tính mệnh ngàn cân treo sợi tóc. Cao Duật gian hiểm ích kỷ, nếu điều tra không ra manh mối ắt hẳn sẽ lấy Uyển Nương làm con tốt hi sinh.

Uyển Nương, Lâm Vãn Chu, Tố Bạch...

Mấy ngày nay chuyện xảy ra quá nhiều, Phong Đàn nhất thời không gỡ nổi rối rắm. Nhưng nàng luôn cảm thấy việc Tiêu Ân Thời đang truy xét ắt hẳn cũng liên quan đến Uyển Nương, chỉ là rốt cuộc hắn đang điều tra điều gì?

Cao Duật tuyệt đối không đáng tin, còn Tiêu Ân Thời thủ đoạn tàn nhẫn cũng chẳng thể dựa vào. Nhưng Tiêu Ân Thời đã chấp thuận cho nàng đưa Lâm Vãn Chu rời đi trong vòng mười hai canh giờ, vậy thì đưa thêm một điều kiện để đưa Uyển Nương ra khỏi Hình bộ có lẽ cũng không phải bất khả thi.

Tóm lại, cùng hổ đàm điều dù hung hiểm nhưng cũng không phải chuyện không thể.

“Dõi theo ta hồi lâu như vậy...” Tiêu Ân Thời mở mắt, nghiêng mắt nhìn về phía Phong Đàn: “Có chuyện muốn nhờ?”