Chương 18

“Đúng.” Phong Đàn gật đầu, cũng chẳng buồn tranh luận: “Vậy sống chết của đại nhân lại liên quan gì đến hạ quan?”

Nàng dùng cánh tay không bị thương kéo Lâm Vãn Chu lại, ngón tay ấn lên một điểm trên tường đá. Bên cạnh ầm ầm mở ra một mật đạo: “Lối này chỉ đủ cho một người vào. Yên tâm, bên trong an toàn.”

“A Đàn, thế còn ngài...” Lâm Vãn Chu còn chưa nói hết câu Phong Đàn đã không cho nàng ấy cơ hội, mạnh mẽ đẩy nàng ấy vào bên trong. Cửa đá ầm một tiếng khép lại trước mắt.

Phong Đàn lấy tay áo che mũi miệng, ngón tay lại lần tìm trên mặt tường một lúc rồi ấn mạnh xuống. Một cánh cửa mật thất khác mở ra, nàng cũng cúi người chui vào.

Ngay khoảnh khắc cửa mật thất đóng lại, Phong Đàn mới dám hạ tay áo đang che mặt. Cùng lúc ấy, hương gỗ lạnh nhạt trên người nam nhân đã xâm vào chóp mũi nàng.

Trong mật thất tối đen không thấy năm ngón tay, Phong Đàn siết chặt đoản đao trong lòng bàn tay, cảm giác có người tiến đến, nàng quay người tung đòn thật nhanh!

Tiêu Ân Thời nghe âm thanh trong bóng tối, lập tức xuất thủ đón hướng công kích, bàn tay lớn bắt gọn cánh tay nàng, mạnh mẽ ép nàng dán lên vách đá.

Phong Đàn đau điếng, đoản đao “keng” một tiếng rơi xuống đất.

Toàn thân nàng bị hắn ghì chặt vào tường, hai tay bị bàn tay hắn giữ trọn, giơ cao quá đầu. Nàng định giơ chân tấn công hạ thân hắn nhưng bị hắn tránh trong chớp mắt, đôi chân cũng bị áp chế, thân thể căn bản không thể động đậy.

Tiêu Ân Thời hơi nhấc mí mắt, giữ chặt ngón tay nàng không nhúc nhích: “Muốn gϊếŧ ta?”

Phong Đàn vốn biết co biết duỗi, lập tức biện giải: “Đại nhân hiểu lầm. Hạ quan đâu dám phạm thượng như vậy. Chỉ là mật thất quá tối, cho rằng người theo hạ quan vào là thích khách nên mới ra tay trong vô thức. Suýt đả thương đại nhân, xin đại nhân thứ tội!”

Thực ra cũng không hoàn toàn là vậy. Khi hắn thừa nhận muốn lấy mạng Lâm Vãn Chu thì sát ý trong nàng đã dâng lên. Hắn là loại người vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, lại là nhân vật quyền uy của Đô Sát Viện, tương lai ắt sẽ là chướng ngại lớn nhất trên con đường nàng lật lại vụ án của tiên sinh. Nhưng nàng đã đánh giá thấp tốc độ và sức mạnh của Tiêu Ân Thời, ra tay ở trong bóng tối mà cũng không trúng, đúng là hơi tiếc.

“Phong Đàn, lời dối trá nên nói một hai lần chứ không nên có lần thứ ba, nói nhiều rồi không sợ trẹo lưỡi sao?”

Tiêu Ân Thời đưa tay còn lại lên, chuẩn xác đặt lên cổ nàng. Làn da thiếu niên mềm mịn đến kinh người, yết hầu gồ lên ngay trong lòng bàn tay hắn.

Dã thú trong bóng đêm đang thu dần nanh vuốt, còn con mồi yếu ớt bên trong chỉ có thể vùng vẫy, nhưng vì chênh lệch về lực và thể hình nên không thể phản kháng.

Phong Đàn thở không nổi, giãy giụa khổ sở: “Buông... Buông ra...”

Tiêu Ân Thời cảm nhận sức sống yếu ớt mà cố chống cự ấy trong tay, giọng điệu dịu dàng đến rợn người: “Phong Đàn, sao ngươi biết ở đây có mật thất? Và vì sao ngươi vào mật thất? Nói cho rõ, hử?”

Cổ họng Phong Đàn không khống chế được mà trượt nhẹ, lớp da bị ma sát thoáng phát ra tiếng “rắc”. Nàng vội mở miệng che giấu: “Được... Ta nói...”

Tiêu Ân Thời khẽ nhếch môi trong bóng tối, giọng mỉa mai: “Dao kề vào vẫn biết thuận theo, Phong đại nhân trong tương lai chắc chắn là kẻ khó đối phó.”

Nói xong hắn buông cổ nàng ra. Phong Đàn khụy người, há to miệng tham lam hít không khí ùa đến bốn phía. Trong bóng tối, nàng lập tức dán lại yết hầu giả trên cổ.

May mà tay nghề của Mạnh thúc vô cùng tinh xảo, yết hầu giả giống y hệt màu da thật, dán lên cũng không khác gì yết hầu thật. Cũng may nơi này hoàn toàn không có ánh sáng, nếu không với sự cảnh giác của Tiêu Ân Thời, việc nàng giả nam trang đã bại lộ rồi.

Phong Đàn kìm nén cơn bỏng rát nơi cổ, khàn giọng nói: “Thích khách vừa rồi đều bịt mặt nhưng sống mũi lại nhô cao lên như thể giấu đồ bên trong... Đại nhân thông minh như vậy chắc biết nguyên nhân tử vong của nhi tử Binh bộ Thượng thư Cốc Tuấn Vĩ và Hộ bộ Thị lang Chư Hữu Thanh chứ? Họ là do trúng độc phấn mà chết.”

Tiêu Ân Thời nói: “Chúng muốn rải độc phấn nên mới phòng hộ trước ở sống mũi.”

Phong Đàn đáp: “Đại nhân muốn bắt sống nhưng chúng cũng có chuẩn bị. Nếu đánh không lại thì cùng lắm là kéo người của đại nhân chết chung.”

“Đúng là mơ đẹp.” Tiêu Ân Thời cười nhẹ: “Giờ thì trả lời câu thứ nhất: làm sao ngươi biết ở đây có hai mật đạo?”

Ý uy hϊếp trong lời nói của hắn sắc bén như dao: “Nghĩ cho kỹ, còn dám khéo mồm nữa thì ta nhổ lưỡi ngươi ngay bây giờ.”

Trong bóng tối, Phong Đàn chỉ cảm thấy mãnh thú rình rập ngay bên cạnh. Nói thật thì không thể, bịa thì cũng phải bịa cho giống. Cảnh Tiêu Ân Thời một tay cắt lưỡi Tố Bạch đêm qua còn như trước mắt. Nhịp tim nàng đập loạn đến mức như sắp nảy khỏi cuống họng, máu nóng dồn hết lên mặt, sự chấn động khiến đầu óc suýt tê liệt.

“Ta...” Ngực Phong Đàn phập phồng như sấm, nàng dừng một nhịp, ép tâm trạng hỗn loạn bình ổn lại, rồi bình tĩnh nói: “Ta từng xem qua bản thiết kế của Chuyển Luân điện nên biết nơi này có hai mật đạo.”

Tiêu Ân Thời nói: “Ngươi không phải hoàng thân quốc thích, cũng chẳng phải quyền quý. Lấy đâu ra tư cách xem bản vẽ Chuyển Luân điện?”

Phong Đàn đáp: “Đại nhân, ta và Lâm Vãn Chu không chỉ gặp nhau một lần. Thuở nhỏ, quê ta gặp thiên tai, phụ mẫu không nuôi nổi ta nên đành bán ta vào Phong phủ làm người hầu quét dọn. Khi đó ta còn bé, bọn sai vặt trong phủ đều đem việc nặng nhọc đổ sang ta. Lâm cô nương thấy ta đáng thương nên mang ta vào viện của nàng ấy ở, đôi khi còn dạy ta đọc chữ viết chữ. Sau này Lâm cô nương dạy ta thuật cơ quan. Có một lần nàng ấy nổi hứng liền lấy bản kiến trúc mà mẫu thân nàng ấy vừa dựng đưa ta làm tham khảo. Bản vẽ đó chính là thiết kế của Chuyển Luân điện.”