Chương 17

Trước tượng Phật trong đêm tuyết, sau tám năm, Phong Đàn lại lần nữa nhìn thiếu nữ yếu đuối xinh đẹp kia.

Nàng ấy đã lớn, không còn nét đáng yêu tinh nghịch thuở nhỏ, cả người như tượng ngọc được kết từ băng tuyết. Mới mười bốn tuổi mà đã thanh nhã như nhánh lan nơi thung lũng vắng.

Nàng ấy quỳ thẳng người, dập đầu trước người nam nhân vốn chẳng buồn nhìn mình một cái.

Trong khoảnh khắc ấy, trước mắt Phong Đàn thoáng qua bóng hình tiên sinh năm xưa một mình phá cục, mà hậu nhân của người, cốt nhục do chính tay người sinh ra giờ lại quỳ gối cầu xin kẻ khác rủ lòng thương.

Phong Đàn bỗng thấy mắt đau nhói. Nàng bước lên phía trước, ngồi xổm xuống, hai tay siết chặt lấy đôi vai Lâm Vãn Chu.

Ngại Tiêu Ân Thời đang ở đây, Phong Đàn không dám lộ sơ hở. Nàng nâng vai Lâm Vãn Chu, buộc nàng ấy phải nhìn mình.

Lâm Vãn Chu nhìn vào mắt thiếu niên trước mặt, là người lên tiếng trước: “Ngài đến rồi.”

Ánh mắt hai người giao nhau trong luồng sáng mờ tối. Phong Đàn biết Lâm Vãn Chu đã nhận ra nàng là ai.

Phong Đàn nói: “Đi theo ta về.”

“Phong đại nhân, vì sao nô gia phải về?” Ánh mắt Lâm Vãn Chu lạnh lẽo không chút nhiệt độ, oán hận cuồn cuộn bên trong. “Ngài đi đường thong dong tự tại, vậy ngài có biết tám năm nay nô gia sống ở Hồng Tuý Các thế nào không?”

Phong Đàn cho rằng mình có thể kìm nén cảm xúc, nhưng khi thấy bộ dạng bây giờ của Lâm Vãn Chu, đôi mắt nàng đã ngấn nước. Cũng may lúc này nàng quay lưng về phía mọi người, ánh đèn lại mờ tối nên Tiêu Ân Thời không thấy được vẻ mặt của nàng.

Hai tay Phong Đàn khẽ run. Nhìn vị muội muội đã trở nên xa lạ, nàng phải cố nén nghẹn nơi cổ họng mới dám mở miệng: “Ta biết... Ta biết... Vãn Chu, ta đến đón muội rồi đây. Tin ta đi, rất nhanh thôi... Muội sẽ được về nhà...”

Lâm Vãn Chu nhìn Phong Đàn, nở nụ cười không tiếng nhưng lại đượm nỗi bi thương, nước mắt rơi lộp độp xuống đất: “Nhà? Ta sớm không còn nhà nữa rồi...”

Phong Đàn hạ thấp giọng: “Tiêu Ân Thời không thật lòng muốn nạp muội vào phủ. Hắn chỉ đang lợi dụng muội. Đừng sợ. Dù muội đủ mười lăm tuổi nhưng Nhậm Bình Sinh và ta đều sẽ bảo vệ muội, sẽ không để muội tiếp khách.”

Nàng dịu giọng an ủi: “Vãn Chu, theo ta về trước.”

“Bảo ta không biết điều cũng được, nói ta ham phú phụ quý cũng được. Tóm lại, cho dù là bị lợi dụng thì ta cũng không muốn quay lại nơi bẩn thỉu ghê tởm đó nữa.” Lâm Vãn Chu đưa tay đặt lên cánh tay Phong Đàn. Khi nàng ấy ghé sát tai nàng, đồng thời mạnh mẽ gỡ tay Phong Đàn ra, nhỏ giọng nói: “Tiền nhân tạo nghiệt, hậu nhân gánh họa. Phong đại nhân kính sợ bà ấy, còn ta thì hận bà ấy.”

Phong Đàn nhìn người trước mắt chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Vật đổi sao dời đại ý chính là như thế.

“Vυ"t!”

Biến cố bất ngờ xảy đến, một mũi tên sắc bén xé gió bay tới cắm sâu vào tủ gỗ trước Phật tượng mấy tấc. Ngay sau đó là tiếng gió rít mãnh liệt, vô số mũi tên từ bốn phương tám hướng trút vào Chuyển Luân điện.

Phong Đàn phản ứng cực nhanh, ôm lấy Lâm Vãn Chu lăn mấy vòng trong điện, nấp sau giá sách cao vài thước rồi ló đầu quan sát tình hình xung quanh.

Mưa tên tạm dừng. Ngoài Chuyển Luân điện vang lên vài tiếng bước chân áp sát. Nàng nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh đại điện, Tiêu Ân Thời và ba thị vệ của hắn chẳng biết biến mất từ lúc nào.

Trong thời gian ngắn như thế Tiêu Ân Thời căn bản không thể bỏ chạy, nhất định là hắn đang ẩn mình trong góc tối trong điện. Còn vị trí ẩn nấp của nàng và Lâm Vãn Chu hiện giờ là chỗ sáng. Chuyển Luân điện... Vị trí tối nhất của Chuyển Luân điện nằm sau tháp kinh luân. Trong bản vẽ mà tiên sinh để lại, phía sau đó có bức tường Quan Âm ghép bằng bạch ngọc, sau tường còn có hai đường mật đạo!

Không khí như có một sợi dây cung căng chặt. Không kịp nghĩ nhiều, Phong Đàn nắm chặt cổ tay Lâm Vãn Chu, dốc hết sức kéo nàng ấy chạy về hướng bức tường Quan Âm.

Cùng lúc ấy, mấy tên thích khách áo đen xông vào điện. Tên cầm đầu nhìn thấy bóng hai người đang chạy điên cuồng liền giương cung ngắm chuẩn, mũi tên như cuồng phong lao thẳng vào sau lưng Lâm Vãn Chu.

Tốc độ tên quá nhanh, Lâm Vãn Chu căn bản không né kịp!

Trong lúc chạy điên cuồng Phong Đàn liền có cảm giác bất thường, ngoái lại nhìn. Trong hỗn loạn, nàng buông cổ tay Lâm Vãn Chu, đưa hai tay mạnh mẽ đẩy nàng ấy về phía bức tường.

Lâm Vãn Chu hoảng hốt kêu lên: “A Đàn!”

“Xoẹt!” Mũi tên ghim vào cánh tay trái của Phong Đàn. Đau đến mức nàng bật ra tiếng rên, nhưng nàng vẫn cắn răng lao tới sau bức tường, quả nhiên nàng thấy Tiêu Ân Thời đứng ở đó.

“Cá cắn câu rồi.” Tiêu Ân Thời nhìn mấy chục thích khách theo tên lao đến, ánh mắt sắc nhọn như chim ưng. Hắn nói với Chu Thất ở phía sau: “Bắt sống.”

“Vâng, đại nhân.” Chu Thất vung kiếm xông lên. Đồng thời, mấy chục binh giáp sắt từ ngoài điện ập vào, sau đó cửa lớn ầm ầm khép lại, biến nơi này thành không gian kín.

Phong Đàn bóp chặt cánh tay trái đang đau thấu xương, môi trắng bệch: “Cá cắn câu nhưng miếng mồi là ta và Lâm Vãn Chu. Đại nhân tính toán sâu thật!”

Tiêu Ân Thời nhìn sang nàng, liếc qua cánh tay đầy máu của nàng: “Vậy ngươi nói thử xem ta tính thế nào?”

Ánh mắt Phong Đàn lạnh xuống: “Trong vụ án đại nhân đang tra Lâm Vãn Chu là nhân chứng không thể thiếu. Vậy nên đại nhân đem nàng đi. Kẻ gây án thấy nàng rơi vào tay đại nhân thì tất sẽ muốn gϊếŧ người diệt khẩu trước khi nàng mở miệng. Vì vậy đại nhân thuận thế giăng bẫy, lợi dụng hành tung của hạ quan để khiến người khác vô tình tiết lộ chỗ nàng ẩn thân rồi dẫn thích khách tới... Chờ chúng tự bước vào rọ rồi bắt sống. Ta nói có đúng không?”

Tiêu Ân Thời không phủ nhận: “Ngươi rất thông minh.”

“Không bằng một phần vạn của đại nhân.” Ý châm chọc của Phong Đàn rất rõ ràng, trong mắt là sự khó chịu không chút che giấu: “Nếu hôm nay hạ quan không ở đây thì Lâm Vãn Chu giờ đã chết rồi. Đại nhân muốn từ miệng nàng ấy lấy được tin mình cần, căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện giữ mạng cho nàng ấy đúng chứ?”

Sắc mặt Lâm Vãn Chu lập tức tái nhợt.

Trước bức tường đá, đao kiếm giao nhau loang loáng. Ánh sáng lạnh lướt qua mắt Tiêu Ân Thời, vẻ u tối tàn độc khắc sâu nơi đáy mắt. Khí chất sát phạt tích tụ nhiều năm lạnh lẽo lan ra, không hề có chút nhiệt độ.

Hắn nheo mắt nở nụ cười tàn nhẫn: “Chỉ là một quân cờ, sống chết có quan hệ gì với ta?”